Bước tới nội dung

Thạch Gia Trang

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Shijiazhuang
石家庄市
Shihkiachwang
—  Địa cấp thị  —
Theo chiều kim đồng hồ từ trên xuống: Quảng trường Giải phóng, Ký Chi Quang, cầu An Tế, bảo tàng tỉnh Hà Bắc, Chính Định môn, cầu Học Phủ, phố Vạn Lý Miêu, phố Trang Lý, Quảng trường Văn hóa.
Vị trí của Shijiazhuang
Vị trí Thạch Gia Trang trong Hà Bắc
Vị trí Thạch Gia Trang trong Hà Bắc
Shijiazhuang trên bản đồ Hà Bắc
Shijiazhuang
Shijiazhuang
Shijiazhuang trên bản đồ Bình nguyên Hoa Bắc
Shijiazhuang
Shijiazhuang
Shijiazhuang trên bản đồ Trung Quốc
Shijiazhuang
Shijiazhuang
Vị trí trung tâm thành phố ở Hà Bắc
Quận và huyệnTrung Quốc
TỉnhHà Bắc
Trụ sở chính quyền thành phốTrường An
Chính quyền
 • Bí thư thị ủyTrương Triều Siêu (张超超)
 • Thị trưởngVương Tiên Khôn (王现坤)
Diện tích
 • Địa cấp thị15,848 km2 (6,119 mi2)
 • Đô thị283,72 km2 (10,954 mi2)
 • Vùng đô thị2.240 km2 (860 mi2)
Độ cao83 m (272 ft)
Dân số (2016)
 • Địa cấp thị10,784.600
 • Mật độ0,68/km2 (1,8/mi2)
 • Đô thị4,303,700
 • Mật độ đô thị0,00.015/km2 (0,00.039/mi2)
Múi giờUTC+8
Mã bưu chính050000
Mã điện thoại311
Mã ISO 3166CN-HE-01
Thành phố kết nghĩaDes Moines, Parma, Nagykanizsa, Khmelnytskyi, Saskatoon
Biển số xe冀A
Hoa biểu tượngRosa chinensis
Cây biểu tượngStyphnolobium
Websitewww.sjz.gov.cn

Thạch Gia Trang (giản thể: 石家庄市; phồn thể: 石家莊市; bính âm: Shíjiāzhuāng Shì, âm Hán Việt: Thạch Gia Trang thị) là địa cấp thị lớn nhất và là thủ phủ của tỉnh Hà Bắc,[1] Trung Quốc, cách thủ đô Bắc Kinh 266 km về phía tây nam.[2] Thạch Gia Trang có 8 quận (khu), 2 thành phố cấp huyện và 12 huyện. Thành phố nằm ở phía tây của dãy núi Thái Hành có phạm vi hơn 400 km từ bắc xuống nam với độ cao trung bình từ 1500 đến 2000 m.

Tính đến năm 2020, Thạch Gia Trang có tổng dân số là 11.235.086 người, với 6.230.709 người sống trong khu vực đô thị bao gồm tất cả các quận nội thành ngoại trừ quận Tỉnh Hình và huyện Chính Định. Dân số Thạch Gia Trang xếp thứ 12 trong các thành phố ở Trung Quốc đại lục.[3]

Thạch Gia Trang là một thành phố khá trẻ, chỉ thực sự được xây dựng một cách quy mô từ những năm 1950 của thế kỷ 20. Thành phố đã trải qua sự phát triển vượt bậc sau khi chính quyền Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập vào năm 1949. Dân số khu vực đô thị đã tăng hơn gấp bốn lần trong ba mươi năm nhờ quá trình công nghiệp hóa và phát triển cơ sở hạ tầng.[4] Từ năm 2008 đến năm 2011, Thạch Gia Trang đã thực hiện kế hoạch ba năm, dẫn đến sự gia tăng diện tích cây xanh, các tòa nhà và đường sá mới. Một nhà ga xe lửa, sân bay và hệ thống tàu điện ngầm cũng đã được khánh thành.[5]

Tên gọi

[sửa | sửa mã nguồn]

Tên gọi hiện tại của thành phố, Thạch Gia Trang (石家庄), có lẽ xuất hiện từ thời nhà Minh, với ý nghĩa nôm na là "làng của gia đình họ Thạch". Nhưng nguồn gốc của cái tên này vẫn còn gây tranh cãi. Một giả thiết cho rằng vua Minh Thần Tông trước đây đã bố trí 24 bá quan và gia đình của họ đến sống ở khu vực này. Sau đó những người này được phân ra sinh sống ở hai khu định cư riêng biệt, mỗi nơi lần lượt có 10 và 14 gia đình. Triều đình sau đó đặt tên hai khu định cư này lần lượt là Thập Gia Trang (giản thể: 十家庄, phồn thể: 十家莊, bính âm: Shíjiāzhuāng, nghĩa là "làng của mười gia đình"); nơi còn lại tên là Thập Tứ Gia Trang (giản thể: 十四家庄; bính âm: Shísìjiāzhuāng). Do số 10 (十; shí) và đá (石; shí) trong chữ Hán có cách phát âm giống nhau, nên người ta suy đoán rằng tên thành phố dần dần phát triển thành cách viết hiện tại. Một giả thiết khác là tên thành phố thực ra được đặt theo họ của một vị quan có thế lực mang họ Thạch.[6] Trên thực tế, trong thời Chiến Quốc đã từng xuất hiện một quận tên là Thạch Ấp (石邑), nay thuộc Lộc Tuyền – một quận của Thạch Gia Trang. Điều đó cho thấy tên gọi của thành phố thực ra có nguồn gốc cổ hơn.[7]

Ban đầu, khu định cư này được gọi là "Thạch Gia", còn từ "Trang" được dùng để chỉ bản chất của khu định cư là một ngôi làng, chứ không phải là một phần của tên gọi. Bằng chứng là vào ngày 24 tháng 6 năm 1925, chính quyền Dân Quốc yêu cầu ngôi làng này cần được nâng cấp thành một thành phố tên là Thạch Gia. Thành phố cuối cùng được đổi tên thành Thạch Môn (石门) khi chính thức được thành lập vào ngày 29 tháng 8 năm 1925, sau khi sáp nhập với một ngôi làng khác là Hưu Môn (tiếng Trung: 休门; nghĩa đen là "cổng tốt lành").[8] Mặc dù đã được đổi tên, rất nhiều tài liệu và các bản kế hoạch tác chiến trong thời kỳ Chiến tranh Trung–NhậtNội chiến Trung Quốc vẫn dùng "Thạch Gia Trang" hoặc "Thạch Trang" để gọi thành phố. Để tránh những nhầm lẫn tương tự cùng với việc khẳng định sự li khai trước quân đội Nhật Bản, chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc đã quyết định đặt lại tên thành phố là "Thạch Gia Trang" vào ngày 26 tháng 12 năm 1947.[9][10]

Những người nói tiếng Anh thường gặp khó khăn khi đọc tên thành phố, vì thế phần lớn họ gọi Thạch Gia Trang là "Shi-city" hay "S-City".

Lịch sử

[sửa | sửa mã nguồn]

Trước thời Tần

[sửa | sửa mã nguồn]

Vị trí hiện tại của thành phố bị xâm chiếm bởi Bắc Địch vào đầu thời nhà Chu. Sau đó nơi này nằm dưới sự kiểm soát bởi các nước Trung SơnTriệu, trước khi thuộc quyền kiểm soát của nhà Tần.

Thời Tần-Hán

[sửa | sửa mã nguồn]

Trước thời nhà Hán, vị trí hiện tại của Thạch Gia Trang chính là khu định cư Thạch Ấp mà nước Triệu kiểm soát. Sau khi diệt được nước Triệu, Tần Thủy Hoàng thành lập quận Hằng Sơn ở khu vực này. Đến khi Hán Cao Tổ sáng lập nhà Hán, ông đã lập ra đồn chỉ huy Hằng Sơn, về sau khi Lã hậu thâu tóm triều chính thì nó trở thành "vương quốc Hằng Sơn". Vùng đất này từng được trao cho Lưu Bất Nghi - con của Hán Huệ Đế, trong giai đoạn Lã hậu nắm đại quyền, với tước vị Hằng Sơn vương. Sau khi Lưu Bất Nghi qua đời, Lưu Hồng và Lưu Triều (một người con khác của Huệ Đế) lần lượt kế tục tước vương này. Trong loạn chư Lã, Lưu Triều bị giết và vùng lãnh thổ này lại trở thành một quận như trước đó. Sau khi Hán Văn Đế lên ngôi, do tên húy của ông là Lưu Hằng, quận Hằng Sơn đã được đổi thành Trường Sơn.[11]

Vào thời Hán Vũ Đế, năm 113 TCN, Lưu Bình, con trai của Thường Sơn Hiến Vương Lưu Thuận, được phong làm Chân Định vương. Huyện Chân Định, thủ phủ của quận Trường Sơn, và một số huyện lân cận đã được nhượng lại để thành lập Vương quốc Chân Định.

Năm Kiến Vũ thứ hai thời Đông Hán (năm 26 SCN), Hoàng đế Hán Quang Vũ Đế lập Lưu Đức, con trai Lưu Dương (người từng là Chân Định vương thời Tây Hán), làm Chân Định vương. Năm Kiến Vũ thứ mười ba (năm 37 SCN), Lưu Đức bị giáng làm Chân Định hầu, và Vương quốc Chân Định được sáp nhập vào quận Trường Sơn.

Thời Đường

[sửa | sửa mã nguồn]

Vào giai đoạn đầu thời nhà Đường, triều đình bắt đầu thay đổi đáng kể các chính quyền địa phương. Quận Hằng Sơn bị bãi bõ và được nâng cấp thành tỉnh Hằng Châu. Về sau, nó bị đổi tên thành Chân Châu để tránh trùng với tên húy của vua Đường Mục Tông, người có tên thật là Lý Hằng.

Thời Tống-Nguyên

[sửa | sửa mã nguồn]

Chân Định lúc ấy là một khu đô thị lớn, về sau chính là quận Chính Định, một nơi trở thành điểm đến di cư của người dân thời nhà Nguyên và khu vực trung tâm của triều đại Bắc Tống trước đó, đặc biệt là ở Khai PhongTrịnh Châu. Marco Polo đã từng đến thăm nơi này và ghi chép lại trong cuốn sách của mình.[12]

Thời Minh-Thanh

[sửa | sửa mã nguồn]

Cái tên "Thạch Gia Trang" được nhắc đến trên một tấm bia trong một ngôi đền địa phương. Trong thời kỳ này, Thạch Gia Trang không khá hơn mấy so với một phố chợ. Nó nằm dưới sự quản lý của đô thị Chính Định thịnh vượng hơn, cách đó vài dặm về phía bắc.

Thời Dân Quốc và sự chiếm đóng của Nhật Bản

[sửa | sửa mã nguồn]
Trạm ga đường sẳt Thạch Gia Trang cũ, năm 1907

Sự phát triển của Thạch Gia Trang trở thành một trong những thành phố lớn của Trung Quốc chỉ thực sự bắt đầu từ năm 1905, khi tuyến đường sắt Bắc Kinh–Vũ Hán (Hán Khẩu) đến khu vực này, thúc đẩy thương mại và khuyến khích nông dân địa phương trồng các loại cây trồng thương phẩm. Hai năm sau, thị trấn này trở thành điểm giao nhau của tuyến đường sắt Thạch Gia Trang–Thái Nguyên mới, nối Thạch Gia Trang với Thái Nguyên, Sơn Tây. Sự kết nối này đã biến thị trấn từ một trung tâm thu gom và chợ địa phương thành một trung tâm giao thông quan trọng cấp quốc gia trên tuyến đường chính từ Bắc Kinh và Thiên Tân đến Sơn Tây, và sau đó, khi tuyến đường sắt từ Thái Nguyên được mở rộng về phía tây nam, đến cả Thiểm Tây. Thành phố này cũng trở thành trung tâm của một mạng lưới đường bộ rộng lớn.

Con dấu thành phố trong thời kỳ bị Nhật Bản chiếm đóng.

Trước chiến tranh thế giới thứ hai, Thạch Gia Trang là một thành phố đường sắt lớn, đồng thời là trung tâm thương mại và thu gom hàng hóa cho tỉnh Sơn Tây và các vùng xa hơn về phía tây, cũng như các sản phẩm nông nghiệp của bình nguyên Hoa Bắc, đặc biệt là ngũ cốc, thuốc lá và bông. Đến năm 1935, thành phố này đã vượt xa Chính Định về vai trò trung tâm kinh tế. Sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, đặc điểm của thành phố đã thay đổi khi nó đảm nhận vai trò hành chính là thành phố quan trọng nhất ở phía tây tỉnh Hà Bắc, và phát triển thành một thành phố công nghiệp. Một số ngành công nghiệp, như sản xuất diêm, chế biến thuốc lá và sản xuất thủy tinh, đã được thành lập trước chiến tranh.

Ngày 10 tháng 10 năm 1937, đế quốc Nhật Bản tiến vào chiếm đóng thành phố trong cuộc chiến tranh Trung–Nhật. Nhận thấy đây là một nơi có vị trí chiến lược, quân đội Nhật Bản đã đầu tư khu vực này thành một căn cứ quân sự lâu dài, với một phần ba tổng số binh lính Nhật Bản đóng ở miền bắc Trung Quốc đều ớ Thạch Gia Trang. Ngày 15 tháng 1 năm 1938, người Nhật đã thành lập một tổ chức bù nhìn cai trị thành phố Thạch Môn (tên chính thức của thành phố khi đó), nằm dưới sự quản lí của chính họ. Đến năm 1941, tuyến đường sắt Thạch Đức được xây dựng giữa Thạch Gia Trang và Đức Châu, Sơn Đông trong thời kỳ chiến tranh, do Công ty Vận tải Bắc Trung Quốc điều hành.

Ngày 12 tháng 11 năm 1947, thành phố bị lực lượng Cộng sản chiếm giữ. Tây Bạch Pha, một ngôi làng cách trung tâm thành phố Thạch Gia Trang khoảng 90 km (56 dặm), thuộc huyện Bình Sơn là nơi đặt trụ sở của Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc và Bộ chỉ huy Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc trong giai đoạn quyết định của cuộc Nội chiến Trung Quốc từ ngày 26 tháng 5 năm 1948 đến ngày 23 tháng 3 năm 1949, sau đó họ chuyển đến Bắc Kinh. Ngày nay, khu vực này là một địa điểm tưởng niệm.[13]

Từ 1949–nay

[sửa | sửa mã nguồn]

Vì thành phố này đóng vai trò then chốt trong chiến thắng của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc trong cuộc Nội chiến Trung Quốc, nhiều cơ quan chính phủ có nguồn gốc từ Thạch Gia Trang. Việc thành lập Chính phủ Nhân dân Hoa Bắc năm 1947 đã khẳng định vị trí của thành phố như một trung tâm chính trị quan trọng. Một năm sau, sự sáp nhập giữa Ngân hàng Hoa Bắc, Ngân hàng Bắc Hải và Ngân hàng Nông nghiệp Tây Bắc đã cho ra đời Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc, chính thức được thành lập tại Thạch Gia Trang. Thành phố là nơi sản xuất và phát hành loạt tiền nhân dân tệ đầu tiên.[14]

Trong khi đó, quá trình công nghiệp hóa của thành phố cũng tăng tốc nhờ các sáng kiến của chính phủ, bao gồm Kế hoạch 5 năm lần thứ nhất. Thạch Gia Trang là một trong mười bốn thành phố được chọn làm thành phố trọng điểm để phát triển. Dân số tăng hơn gấp ba lần trong thập kỷ 1948–58 sau khi Đảng Cộng sản giành chiến thắng trong cuộc nội chiến. Vào những năm 1950, thành phố trải qua sự mở rộng lớn trong ngành công nghiệp dệt may, với các nhà máy kéo sợi, dệt, in và nhuộm bông quy mô lớn. Ngoài ra, còn có các nhà máy chế biến nông sản địa phương. Vào những năm 1960, nơi đây trở thành trung tâm của ngành công nghiệp hóa chất mới, với các nhà máy sản xuất phân bónnatri hydroxide. Thạch Gia Trang cũng trở thành một trung tâm kỹ thuật, với một nhà máy sản xuất phụ tùng máy kéo. Có những mỏ than quan trọng ở Tĩnh Hình và Hoài Lộc, nay là Lộc Tuyền, cách đó vài dặm về phía tây ở vùng chân núi Thái Hành, cung cấp nhiên liệu cho nhà máy nhiệt điện để cung cấp điện cho các ngành công nghiệp địa phương.

Sau khi Thiên Tân được tách ra khỏi Hà Bắc vào năm 1967 và trở thành thành phố trực thuộc trung ương, thủ phủ tỉnh sau đó được chuyển đến Bảo Định. Tuy nhiên, Bảo Định rơi vào hỗn loạn do Cách mạng Văn hóa chỉ một năm sau đó. Do đó, theo chỉ thị của Mao Trạch Đông về "quá trình chuẩn bị cho chiến tranh và thiên tai", Thạch Gia Trang trở thành thủ phủ tỉnh vào năm 1968. Thành phố là trụ sở của Tập đoàn quân số 27 thuộc Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, một trong ba tập đoàn quân thuộc Quân khu Bắc Kinh chịu trách nhiệm bảo vệ thủ đô của Trung Quốc.

Bắt đầu từ những năm 1990, Thạch Gia Trang chứng kiến một giai đoạn tăng trưởng và phát triển nhanh chóng khác. Bắt đầu từ khu vực đồng bằng ở phía đông và phía nam thành phố, trọng tâm phát triển sau đó chuyển sang các huyện miền núi ở phía tây, cũng như dọc theo sông Hô Đà ở phía bắc.

Vào cuối năm 2020, thành phố này đã trở thành một điểm nóng mới của đại dịch COVID-19: bắt đầu từ làng Tiểu Quốc Trang thuộc quận Cảo Thành ở phía bắc thành phố, số ca nhiễm đã tăng nhanh chóng kể từ ngày 2 tháng 1 năm 2021.[15] Do nằm gần Bắc Kinh và mức độ nghiêm trọng của đợt bùng phát, các biện pháp nghiêm ngặt đã được áp dụng, với tất cả 11 triệu cư dân phải xét nghiệm COVID bắt buộc, cũng như đóng cửa trường học, cấm tụ tập và phong tỏa các khu dân cư.[16] Tất cả các đường cao tốc đều bị chặn, các tuyến đường sắt và đường hàng không cũng bị tạm dừng.[17]

Địa lý

[sửa | sửa mã nguồn]
Bản đồ bao gồm Thạch Gia Trang (được viết là SHIH-MEN (SHIHKIACHWANG) 石門) (AMS), 1954)

Thành phố Thạch Gia Trang nằm ở phía nam trung tâm tỉnh Hà Bắc, thuộc Vành đai kinh tế vịnh Bột Hải. Khu vực hành chính của thành phố trải dài từ vĩ độ 37° 27' đến 38° 47' Bắc và kinh độ 113° 30' đến 115° 20' Đông. Thành phố cấp tỉnh này có chiều dài từ bắc xuống nam là 148 km (92 dặm) và chiều rộng từ đông sang tây là 175 km (109 dặm). Ranh giới của thành phố dài 760 km (472 dặm) và diện tích là 15.722 km² (6.070 dặm vuông). Các thành phố cấp tỉnh giáp ranh ở tỉnh Hà Bắc là Hành Thủy (phía đông), Hình Đài (phía nam) và Bảo Định (phía bắc/đông bắc). Phía tây giáp với tỉnh Sơn Tây.

Thành phố nằm ở rìa bình nguyên Hoa Bắc, phía tây là dãy Thái Hành, và phía nam là sông Hô Đà. Từ tây sang đông, địa hình có thể được tóm tắt là núi cao vừa phải, sau đó là núi thấp, đồi, lòng chảo và cuối cùng là đồng bằng. Trong số tám tuyến đường đông-tây xuyên qua dãy núi Thái Hành, tuyến thứ năm, Niên Tự quan, nối thành phố trực tiếp với Thái Nguyên, Sơn Tây.

Khí hậu

[sửa | sửa mã nguồn]

Thạch Gia Trang có khí hậu bán khô hạn, lục địa, chịu ảnh hưởng của gió mùa (Köppen BSk / Dwa) với đặc trưng bởi mùa hè nóng, ẩm ướt do tác động của gió mùa Đông Á, và mùa đông lạnh, lộng gió và luôn rất khô, phản ánh sự ảnh hưởng của áp cao Siberia. Mùa xuân có thể thấy bão cát thổi đến từ thảo nguyên Mông Cổ, kèm theo tình trạng ấm lên nhanh chóng, nhưng nhìn chung là khô. Mùa thu tương tự như mùa xuân về nhiệt độ và lượng mưa thiếu hụt. Tháng Giêng có nhiệt độ trung bình là −2,3 °C (27,9 °F), trong khi tháng Bảy trung bình là 26,8 °C (80,2 °F); trung bình hàng năm là 13,38 °C (56,1 °F). Với phần trăm ánh nắng mặt trời có thể hàng tháng dao động từ 45 phần trăm vào tháng Bảy đến 61 phần trăm vào tháng Năm, thành phố nhận được 2.427 giờ nắng hàng năm. Hơn một nửa lượng mưa hàng năm xảy ra chỉ riêng trong tháng Bảy và tháng Tám. Nhiệt độ cực hạn tính từ năm 1951 dao động từ −26,5 °C (−15,7 °F) vào ngày 12 tháng 12 năm 1951 cho đến 42,9 °C (109,2 °F)

Môi trường

[sửa | sửa mã nguồn]
Một công viên ở Thạch Gia Trang trong một ngày nhiều sương

Theo báo cáo Phân tích Môi trường Quốc gia do Đại học Thanh Hoa và Ngân hàng Phát triển Châu Á công bố vào tháng 1 năm 2013, Thạch Gia Trang là một trong mười thành phố ô nhiễm không khí nhất thế giới. Cũng theo báo cáo này, 7 trong số 10 thành phố ô nhiễm không khí nhất đều nằm ở Trung Quốc, bao gồm Thái Nguyên, Bắc Kinh, Urumqi, Lan Châu, Trùng Khánh, Tế Nam và Thạch Gia Trang.[19] Do ô nhiễm không khí ở Trung Quốc đang ở mức cao kỷ lục, một số thành phố phía bắc nằm trong số những thành phố ô nhiễm nhất và có chất lượng không khí kém nhất ở Trung Quốc. Các báo cáo về chất lượng không khí của Trung Quốc thường đi kèm với những hình ảnh đơn điệu về nhiều thành phố của đất nước bị bao phủ bởi lớp khói bụi dày đặc. Theo một cuộc khảo sá thực hiện vào tháng 2 năm 2013, Thạch Gia Trang nằm trong số 10 thành phố ô nhiễm nhất Trung Quốc cùng với các thành phố khác, bao gồm các thành phố lớn của Trung Quốc như Bắc Kinh và Trịnh Châu, và 6 thành phố cấp tỉnh khác đều thuộc tỉnh Hà Bắc.[20] Tất cả các thành phố này đều nằm trong khu vực địa lý truyền thống "Hoa Bắc".

Năm 2020, nồng độ ô nhiễm không khí PM2.5 trung bình hàng năm ở Thạch Gia Trang là 56 μg/m3, cao gấp 11,2 lần so với tiêu chuẩn về PM2.5 của Tổ chức Y tế Thế giới (5 μg/m3: được thiết lập vào tháng 9 năm 2021).[21] Ước tính mức độ ô nhiễm này làm giảm tuổi thọ trung bình của một người sống ở Thạch Gia Trang gần 5 năm.[21]

Một đợt sương mù dày đặc bắt đầu ở khu vực miền Trung và miền Đông Trung Quốc vào ngày 2 tháng 12 năm 2013, trải dài khoảng 1.200 km (750 dặm), bao gồm cả Thạch Gia Trang và các khu vực lân cận. Việc thiếu luồng không khí lạnh, kết hợp với khối lượng không khí chuyển động chậm mang theo khí thải công nghiệp, đã tích tụ các chất ô nhiễm trong không khí tạo thành một lớp sương mù dày đặc trên khu vực này. Các quan chức đổ lỗi cho tình trạng ô nhiễm nghiêm trọng này là do thiếu gió, khí thải từ ô tô dưới áp suất không khí thấp và hệ thống sưởi ấm bằng than đá ở khu vực miền Bắc Trung Quốc.[22] Gió thịnh hành đã thổi các khối không khí chứa khí thải từ nhà máy (chủ yếu là lưu huỳnh dioxide) về phía bờ biển phía đông Trung Quốc.[23]

Các đơn vị hành chính

[sửa | sửa mã nguồn]
Thành phố về đêm

Thạch Gia Trang có 22 đơn vị hành chính trực thuộc sau:

Bản đồ hành chính của Thạch Gia Trang
Tên Chữ Hán Bính âm Dân số (2010) Diện tích (km²) Mật độ dân số (người/km²)
City proper
Tràng An 长安区 Cháng'ān Qū 560,643 110 4,362
Kiều Tây 桥西区 Qiáoxī Qū 596,164 53 11,248
Tân Hoa 新华区 Xīnhuá Qū 625,119 92 6,795
Dụ Hoa 裕华区 Yùhuá Qū 574,572 101 4,888
Loan Thành khu 栾城区 Luánchéng Qū 328,933 347 948
Cảo Thành 藁城区 Gàochéng Qū 775,110 836 927
Lộc Tuyền 鹿泉区 Lùquán Qū 432,936 603 718
Suburban
Tỉnh Hình 井陉矿区 Jǐngxíng Kuàngqū 95,170 56 1,699
Chính Định huyện 正定县 Zhèngdìng Xiàn 466,807 568 822
Satellite cities
Tân Tập thị 辛集市 Xīnjí Shì 615,919 951 648
Tỉnh Hình huyện 晋州市 Jìnzhōu Shì 537,679 619 868
Tân Lạc thị 新乐市 Xīnlè Shì 487,652 625 780
Rural
Tỉnh Hình huyện 井陉县 Jǐngxíng Xiàn 309,882 1,381 224
Hành Đường huyện 行唐县 Xíngtáng Xiàn 406,353 1,025 396
Linh Thọ huyện 灵寿县 Língshòu Xiàn 333,558 1,546 216
Cao Ấp huyện 高邑县 Gāoyì Xiàn 186,478 222 840
Thâm Trạch huyện 深泽县 Shēnzé Xiàn 250,264 296 845
Tán Hoàng huyện 赞皇县 Zànhuáng Xiàn 244,799 1,210 202
Vô Cực huyện 无极县 Wújí Xiàn 502,662 524 959
Bình Sơn 平山县 Píngshān Xiàn 433,429 2,951 147
Nguyên Thị huyện 元氏县 Yuánshì Xiàn 418,466 849 493
Triệu 赵县 Zhào Xiàn 571,077 714 800

Nhân khẩu

[sửa | sửa mã nguồn]
Đường Trung Sơn ở Thạch Gia Trang, năm 2024
Quảng trường Văn hóa

Dòng người nhập cư từ khắp Trung Quốc đã đóng góp phần lớn vào sự tăng trưởng dân số của Thạch Gia Trang trong thời gian gần đây. Với dân số 120.000 người vào năm 1947, Thạch Gia Trang trở thành thành phố cỡ trung bình đầu tiên bị Đảng Cộng sản Trung Quốc chiếm được từ Quốc dân đảng. Đến thời điểm thành lập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1949, tổng dân số đô thị đã tăng lên hơn 270.000 người, tăng hơn gấp đôi chỉ trong vòng hai năm. Năm 1953, khi Trung Quốc triển khai kế hoạch 5 năm đầu tiên, tổng dân số khu vực đô thị của Thạch Gia Trang đã tăng lên 320.000 người. Năm 1960, tổng dân số khu vực đô thị Thạch Gia Trang đã đạt 650.000 người. Năm 1968, thành phố chứng kiến sự gia tăng đáng kể do được chỉ định là thủ phủ của tỉnh Hà Bắc để tránh tình trạng hỗn loạn ở Bảo Định giữa cuộc Cách mạng Văn hóa. Đến năm 1980, dân số đô thị đã vượt qua mốc một triệu người, gia nhập hàng ngũ các thành phố lớn. Tính đến cuối năm 2017, dân số đô thị của Thạch Gia Trang đã vượt quá 4,5 triệu người.[24]

Chỉ trong sáu thập kỷ, dân số thành phố đã tăng hơn 20 lần.[24] Cuối năm 2009, tổng dân số thường trú của thành phố là 9.774.100 người, tăng 109.300 người so với năm trước. Tỷ lệ sinh của dân số thành phố là 14,65%, tỷ lệ tử là 6,25%, và tỷ lệ tăng trưởng tự nhiên là 8,4%.[25]

Theo cuộc điều tra dân số quốc gia lần thứ sáu năm 2010, tổng dân số thường trú của thành phố là 10.163.788 người.[26] So với cuộc điều tra dân số quốc gia lần thứ năm mười năm trước đó, đã có sự gia tăng 818.365 người, tương đương tăng 8,76%, và tốc độ tăng trưởng trung bình hàng năm là 0,84%. Trong đó, dân số nam là 5.087.913 người, chiếm 50,06% tổng dân số; dân số nữ là 5.075.875 người, chiếm 49,94% tổng dân số. Tỷ lệ giới tính của tổng dân số là 100 phụ nữ trên 100,24 nam giới. Dân số từ 0 đến 14 tuổi là 1.548.125 người, chiếm 15,23% tổng dân số; dân số từ 15 đến 64 tuổi là 7.789.753 người, chiếm 76,64% tổng dân số; dân số từ 65 tuổi trở lên là 825.910 người, chiếm 8,13% tổng dân số.[26]

10 họ phổ biến nhất ở Thạch Gia Trang là: Trương (10,27%), Vương (9,25%), (9,17%), Lưu (6,73%), Triệu (4,28%), Dương (2,82%), Cao (2,08%), Trần (1,92%), (1,77%) và Quách (1,55%).[27]

Ngày 6 tháng 5 năm 2011, Viện Khoa học xã hội Trung Quốc đã công bố "Sách Xanh về Năng lực cạnh tranh đô thị Trung Quốc năm 2011: Báo cáo về năng lực cạnh tranh đô thị Trung Quốc". Trong đó, cuộc khảo sát về mức độ hạnh phúc được thực hiện trên 294 thành phố trên khắp Trung Quốc, đưa ra kết luận rằng cư dân của Thạch Gia Trang là những người hạnh phúc nhất. Kết quả này đã gây ra nhiều nghi ngờ từ cư dân mạng.[28]

Tháp truyền hình Thạch Gia Trang

Năm 2014, GDP của Thạch Gia Trang đạt 510,02 tỷ nhân dân tệ (khoảng 80,45 tỷ đô la Mỹ), tăng 12% so với năm trước và xếp thứ 20 trong số các thủ phủ tỉnh về GDP.[29][30]

Thạch Gia Trang đã trở thành một thành phố công nghiệp lớn ở miền Bắc Trung Quốc và được coi là trung tâm kinh tế của tỉnh Hà Bắc, cùng với Đường Sơn. Thành phố này cũng nằm trong Vành đai công nghiệp công nghệ cao Bắc Kinh-Thiên Tân-Thạch Gia Trang, một trong những vành đai công nghệ cao chính của Trung Quốc. Được mệnh danh là "trung tâm dược phẩm của Trung Quốc", thành phố này là nơi đặt trụ sở của các công ty và nhà máy dược phẩm lớn như Tập đoàn Dược phẩm Hoa Bắc, Tập đoàn Dược phẩm CSPC và Shineway Pharma. Ngành công nghiệp dệt may cũng là một trong những trụ cột của nền kinh tế thành phố. Các lĩnh vực khác bao gồm máy móc và hóa chất như có thể thấy ở công ty Đông Hoa Kim Long; bên cạnh đó là vật liệu xây dựng, công nghiệp nhẹ và điện tử. Với nguồn tài nguyên nông nghiệp dồi dào, Thạch Gia Trang có 590.000 ha đất canh tác và là nguồn cung cấp chính của các nông sản như bông, lê, chà là và quả óc chó ở tỉnh Hà Bắc.

Năm 2008, tổng kim ngạch nhập khẩu đạt 1,393 tỷ đô la Mỹ, tăng 42,1% so với năm trước. Xuất khẩu tăng 34,9% lên 5,596 tỷ đô la Mỹ.

Năm 2006, Ngân hàng Thế giới báo cáo rằng Thạch Gia Trang chi ít hơn 400 nhân dân tệ bình quân đầu người cho giáo dục, trái ngược với Bắc Kinh (1.044 nhân dân tệ) và Uy Hải (1.631 nhân dân tệ).[31]

Khu Phát triển Công nghiệp Công nghệ cao Thạch Gia Trang được thành lập vào tháng 3 năm 1991 với tư cách là khu phát triển cấp quốc gia và được chia thành ba khu vực. Khu vực này cách ga xe lửa Thạch Gia Trang 15 km (9,3 dặm) và cách cảng Thiên Tân 105 km (65 dặm). Các ngành công nghiệp bao gồm dược phẩm, thông tin điện tử, sản xuất cơ khí, sản xuất ô tô, sản xuất hóa chất và hậu cần.[32] Đến năm 2009, khoảng 2.600 doanh nghiệp đã đặt trụ sở tại khu vực này, trong đó có 185 doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Các công ty từ Nhật Bản, Mỹ, Hàn Quốc, Đức, Ý, Canada, Malaysia, Hồng Kông, Ma Cao và Đài Loan đã thành lập chi nhánh tại khu vực này.[31]

Thành phố này là trung tâm thương mại sữa, là trụ sở chính của Tập đoàn Tam Lộc. Tam Lộc trở thành doanh nghiệp đóng thuế lớn nhất ở Thạch Gia Trang vì đã liên tục giữ vị trí nhà bán sữa công thức lớn nhất Trung Quốc trong suốt 15 năm. Richard McGregor, tác giả cuốn sách "Đảng: Thế giới bí mật của những người cai trị cộng sản Trung Quốc", cho biết Tam Lộc đã trở thành "một tài sản vô giá đối với một thành phố vốn đang gặp khó khăn trong việc thu hút công nghiệp và đầu tư ngang tầm với các đô thị hàng đầu của Trung Quốc."[33]

Giao thông vận tải

[sửa | sửa mã nguồn]
Trung tâm Thạch Gia Trang

Đường cao tốc

[sửa | sửa mã nguồn]

Thành phố được kết nối bởi rất nhiều đường cao tốc, bao gồm đường cao tốc Thạch Thái (nối Thái Nguyên), Bắc Kinh-Thẩm Quyến, Thái Nguyên-Thương Châu.

Đường sắt

[sửa | sửa mã nguồn]
Ga đường sắt Thạch Gia Trang.

Thạch Gia Trang là một trung tâm giao thông nằm ở điểm giao nhau của các tuyến đường sắt Bắc KinhQuảng Châu, Thái Nguyên–Đức Châu và Sóc ChâuHoàng Hoa. Ga đường sắt Thạch Gia Trang mới (khai trương tháng 12 năm 2012) có một điểm đặc biệt hiếm thấy là được phục vụ bởi cả tuyến đường sắt "truyền thống" Bắc Kinh–Quảng Châu và tuyến đường sắt cao tốc Bắc Kinh–Quảng Châu–Thâm Quyến–Hồng Kông mới. Việc bố trí như vậy khá hiếm gặp trên mạng lưới đường sắt tốc độ cao ở Trung Quốc, vì thông thường các tuyến đường sắt cao tốc được xây dựng cách xa trung tâm thành phố, nơi có các ga đường sắt "truyền thống" cũ.[34] Đối với trường hợp của Thạch Gia Trang, để có thể đưa tuyến đường sắt cao tốc mới vào trung tâm thành phố, một đường hầm cho đường sắt cao tốc dài 5 km (3,1 dặm) đã được xây dựng dưới lòng thành phố. Đây là lần đầu tiên một tuyến đường sắt cao tốc được xây dựng chạy dưới lòng một thành phố của Trung Quốc.[35][36]

Ngoài ra còn có ga đường sắt Thạch Gia Trang phía Bắc nhỏ hơn, được sử dụng bởi các chuyến tàu đi về phía tây đến Thái Nguyên mà không cần phải đi qua trung tâm thành phố.

Tàu điện ngầm

[sửa | sửa mã nguồn]

Thạch Gia Trang hiện đang có ba tuyến tàu điện ngầm đã đi vào hoạt động. Tổng chiều dài của các tuyến là 76.5 km. Thành phố đang có kế hoạch xây thêm ba tuyến nữa.

Đường hàng không

[sửa | sửa mã nguồn]

Sân bay quốc tế Chính Định Thạch Gia Trang là trung tâm vận tải hàng không của tỉnh. Sân bay nằm cách thành phố khoảng 30 km về phía đông bắc. Có 32 tuyến bay nội địa đến và đi từ Thạch Gia Trang, bao gồm các điểm đến như Thượng Hải, Thâm QuyếnĐại Liên. Sân bay phục vụ 12 điểm đến quốc tế, trong đó có bốn tuyến đến Nga. Sân bay đang được mở rộng và sẽ có khả năng trở thành sân bay dự phòng cho Sân bay quốc tế Thủ đô Bắc Kinh.

Với việc khai trương tuyến đường sắt cao tốc Bắc Kinh-Quảng Châu vào cuối năm 2012, sân bay đã có ga tàu riêng, cung cấp dịch vụ tàu hỏa nhanh chóng, mặc dù không thường xuyên, giữa sân bay và ga tàu Thạch Gia Trang, cũng như các ga khác trong khu vực.

Hầu hết các tuyến đường lớn trong thành phố đều có làn đường dành riêng cho xe đạp, và kết hợp với địa hình bằng phẳng của thành phố, điều này tạo điều kiện lý tưởng cho việc đạp xe. Hàng nghìn người đi xe đạp sử dụng các tuyến đường trong thành phố mỗi ngày và thường thì số lượng người đi xe đạp chờ đèn đỏ ở các ngã tư còn nhiều hơn cả ô tô.

Trung tâm thành phố

[sửa | sửa mã nguồn]
Nam Thiên môn (南天门), cổng vào chính của trại Bảo Độ
Trung tâm Thể thao Quốc tế Vũ Đồng

Thạch Gia Trang tương tự như Bắc Kinh ở chỗ tất cả các con đường đều chạy từ bắc xuống nam và từ đông sang tây, giúp việc đi lại trong thành phố rất dễ dàng. Nhiều con đường có làn đường dành cho xe đạp, tạo điều kiện thuận lợi cho người đi xe đạp. Nằm ở trung tâm thành phố là Bảo tàng Hà Bắc, được cải tạo vào năm 2013 và 2014. Bảo tàng thường xuyên tổ chức các sự kiện, chủ yếu trưng bày nghệ thuật và hiện vật truyền thống của Trung Quốc. Trung tâm Thể thao Quốc tế Vũ Đồng từng là nơi diễn ra các trận đấu bóng đá của câu lạc bộ Thạch Gia Trang Vĩnh Xương (sau này là đội Thương Châu Hùng Sư) ở giải bóng đá siêu cấp Trung Quốc cũng như các buổi hòa nhạc pop.

Vườn thú Thạch Gia Trang nằm ở phía tây thành phố. Vườn thú có 3.000 động vật thuộc 250 loài khác nhau. Gần Vườn thú Thạch Gia Trang là Vườn Bách thảo (石家庄植物园), trưng bày nhiều loại cây kỳ lạ và bản địa để du khách tham quan và mua sắm. Đài tưởng niệm liệt sĩ (烈士纪念馆) nằm ở trung tâm thành phố, tưởng niệm những người lính đã hy sinh trong chiến tranh.

Các địa danh chính

[sửa | sửa mã nguồn]
Thương Nham Sơn năm 2007
  • Công viên Thái Hành Sơn: nằm trên dãy núi Thái Hành, là một điểm đi bộ đường dài lý tưởng với vách đá dựng đứng, thác nước cao hàng trăm mét, rừng thông bạt ngàn và nhiều con đường leo núi thử thách.
  • Trại Bảo Độ (tiếng Trung: 抱犊寨; bính âm: Bàodúzhài), hay làng Bảo Độ: là một khu định cư cổ xưa được xây dựng trên đỉnh đồi nằm ở phía tây thành phố. Ngọn núi này có những con đường đi bộ và các bức tượng Phật. Gần đó là núi Phong Long (封龙山) nằm cách Thạch Gia Trang 5 km (3,1 dặm) về phía tây, ngọn núi này có những con đường đi bộ và một bức tượng Phật bằng đá lớn nằm trên đỉnh núi.
  • Pháo đài cổ Tỉnh Hình: với hệ thống tường thành, cổng thành và lầu canh được bảo tồn khá nguyên vẹn, đây là nơi tái hiện một phần lịch sử phòng thủ miền Bắc Trung Quốc qua các triều đại.
  • Núi Thương Nham Sơn (苍岩山; Cāngyán Shān): một khu thắng cảnh ở huyện Tỉnh Hình, nổi tiếng với sự kết hợp giữa phong cảnh núi non tự nhiên và các công trình kiến trúc nhân tạo lịch sử. Quần thể này gồm các ngôi chùa Phật giáo được xây dựng từ thời Tùy và Đường. Trong đó nổi bật là chùa Từ Hành, nằm vắt vẻo giữa khe núi trên một cây cầu đá. Nó đã xuất hiện trong một cảnh quay của bộ phim Trung Quốc Ngọa hổ tàng long.
  • Hang đá Triệu Châu: một hang đá được tạc vào vách núi đá vôi từ hàng nghìn năm trước, đây là nơi lưu giữ hàng trăm tượng Phật, bia đá và phù điêu chạm khắc tinh xảo từ thời Bắc Ngụy đến các thời nhà Đường và Tống. Nơi đây là một kho tàng quý giá về nghệ thuật điêu khắc Phật giáo Trung Hoa.
  • Chùa Long Hưng (tiếng Trung: 隆興寺; bính âm: Lóngxīng Sì): một tu viện Phật giáo cổ kính nằm ở huyện Chính Định. Nó được mệnh danh là "Ngôi chùa đầu tiên phía nam Bắc Kinh" và là một trong những ngôi chùa lâu đời nhất ở miền bắc Trung Quốc. Điểm nhấn của chùa là tượng Quan Âm Thiên Thủ Thiên Nhãn bằng gỗ cao hơn 20 mét, một kiệt tác Phật giáo thời nhà Tống.
  • Cầu An Tế (còn được gọi là cầu Triệu Châu) (安濟橋; Ānjì Qiáo): cây cầu vòm đá hình cung lâu đời nhất thế giới. Được cho là do một nghệ nhân thiết kế, cây cầu được xây dựng từ năm 595–605 dưới thời nhà Tùy. Đây là cây cầu đá lâu đời nhất còn tồn tại ở Trung Quốc.
  • Chùa tháp Bạch Lâm (從諗禪師舍利塔; Cóngshěn Chánshī Shělìtǎ hoặc 趙州塔; Zhàozhōu Tǎ) là một ngôi chùa tháp gạch hình bát giác được xây dựng vào năm 1330 dưới thời Nguyên Văn Tông, vị hoàng đế nhà Nguyên - một triều đại được cai trị bởi người Mông Cổ.

Ẩm thực

[sửa | sửa mã nguồn]

Ẩm thực tại Thạch Gia Trang mang đậm phong vị của miền Bắc Trung Quốc: sử dụng nhiều bột mì, thịt và gia vị nồng. Các món ăn đặc trưng bao gồm mì dao cắt, bánh kếp, bánh bao hấp, cháo kê.

Vào mùa hè, các nhà hàng bán đồ nướng (tiếng Trung: 烧烤) mở cửa, bán đủ loại thức ăn, trong đó phổ biến nhất là thịt cừu xiên nướng (羊肉串). Hàng nghìn nhà hàng có thể được tìm thấy khắp thành phố, phục vụ nhiều món ăn thuộc ẩm thực Trung Quốc cũng như phương Tây và mở cửa suốt ngày đêm.

Những người nổi tiếng

[sửa | sửa mã nguồn]

Thành phố kết nghĩa

[sửa | sửa mã nguồn]

Thạch Gia Trang đã kết nghĩa với những thành phố sau:[37]

Nagano, Nagano, Nhật Bản (19 tháng 4, 1981)
Saskatoon, Saskatchewan, Canada (31 tháng 5, 1985)
Des Moines, Iowa, Hoa Kỳ (8 tháng 8, 1986)
Edison, New Jersey, Hoa Kỳ (không rõ ngày)[38]
Parma, Emilia-Romagna, Ý (22 tháng 9, 1987)
Corby, Anh (5 tháng 10, 1994)
Aygawa, Kagawa, Nhật Bản (23 tháng 5, 1995)
Solofra, Avellino, Ý (17 tháng 8, 1997)
Cheonan, Chungcheong Nam, Hàn Quốc (26 tháng 8, 1997)
Querétaro, Querétaro, Mexico (2 tháng 9, 1997)
Khmelnytskyi, Ukraine (1998)
Richmond Hill, Ontario, Canada (July 9, 1998)
Falkenberg, Halland, Thụy Điển (August 6, 2002)
Nam Định, Việt Nam (27 tháng 12, 2004)
Nagykanizsa, Zala, Hungary (2007)

Tham khảo

[sửa | sửa mã nguồn]
  1. ^ "Illuminating China's Provinces, Municipalities and Autonomous Regions". PRC Central Government Official Website. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 6 năm 2014. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2014.
  2. ^ "Distance from Beijing to Shijiazhuang". DistanceFromTo. Lưu trữ bản gốc ngày 31 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 12 tháng 5 năm 2018.
  3. ^ "Archived copy" 最新中国城市人口数量排名(根据2010年第六次人口普查) (bằng tiếng Trung). www.elivecity.cn. 2012. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 3 năm 2015. Truy cập ngày 28 tháng 5 năm 2014.{{Chú thích web}}: Quản lý CS1: bản lưu trữ là tiêu đề (liên kết)
  4. ^ 500多万人口!石家庄从小村庄变特大城市,70年变化翻天覆地 (bằng tiếng Trung). Sohu. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 4 năm 2021. Truy cập ngày 22 tháng 12 năm 2020.
  5. ^ "石家庄三年大变样_百度知道". Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 5 năm 2018. Truy cập ngày 7 tháng 7 năm 2014.
  6. ^ 一大拨有关石家庄地名由来的争论汹涌而来. 燕赵都市报. ngày 20 tháng 2 năm 2014. Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2020 – qua Sina News.
  7. ^ "China Historical GIS". Harvard University and Fudan University. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  8. ^ 休门. Shijiazhuang People's Government. ngày 26 tháng 4 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 24 tháng 1 năm 2020.
  9. ^ 1947年"石门市"为什么改为"石家庄市". Sohu. ngày 20 tháng 2 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 3 năm 2023. Truy cập ngày 17 tháng 3 năm 2020.
  10. ^ 历史沿革. Shijiazhuang People's Government. ngày 9 tháng 7 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 2 năm 2020. Truy cập ngày 23 tháng 1 năm 2020.
  11. ^ Zhou, Zhenhe (1987). Xihan Zhengqu Dili. People's Press. tr. 92–93.
  12. ^ By Colonel Henry Yule, C.B., THE Book Ser Marco Polo, The Venetian, Concerning the Kingdoms and Marvels of the East. Londom: John Murray, Albemarle street, 1875. p.7.
  13. ^ Kenneth Pomeranz (ngày 22 tháng 7 năm 2010), Musings on a Museum: A Trip to Xibaipo, lưu trữ bản gốc ngày 25 tháng 7 năm 2010, truy cập ngày 7 tháng 8 năm 2010
  14. ^ 中国人民银行历史沿革. 中国人民银行. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 8 năm 2018. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  15. ^ "China hits city of 11 million with tight restrictions as more than 100 COVID cases discovered". CBS News. ngày 6 tháng 1 năm 2021. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  16. ^ "A year after Wuhan, China locks down another city of 11 million people to contain a coronavirus flare-up". CNN. ngày 8 tháng 1 năm 2021. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  17. ^ "Coronavirus in China: instant noodles a godsend for residents caught out by Shijiazhuang lockdown". South China Morning Post. ngày 8 tháng 1 năm 2021. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  18. ^ 中国地面国际交换站气候标准值月值数据集(1971-2000年) (bằng tiếng Trung). China Meteorological Administration. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 3 năm 2013. Truy cập ngày 15 tháng 1 năm 2015.
  19. ^ "Weather & Extreme Events: 7 of 10 Most Air-Polluted Cities Are in China". Discovery. ngày 16 tháng 1 năm 2013. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 9 năm 2014. Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2014.
  20. ^ Bildner, Eli (ngày 27 tháng 2 năm 2013). "Interactive Maps of China's Most–and Least–Polluted Places". newsmotion.org. Bản gốc lưu trữ ngày 3 tháng 9 năm 2014. Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2014.
  21. ^ a b "The Air Quality Life Index (AQLI)". AQLI (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 8 năm 2020. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2022.
  22. ^ 综合本报和新华社电. 三问今冬十面"霾"伏. People's Daily overseas edition. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 12 năm 2013. Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2014 – qua Xinhua.
  23. ^ "Map: Shanghai's off the charts air pollution". Greenpeace. ngày 6 tháng 12 năm 2013. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 3 năm 2014. Truy cập ngày 24 tháng 3 năm 2014.
  24. ^ a b "燕赵晚报:石家庄-60年人口巨变与一座城市的崛起". Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 7 năm 2008. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  25. ^ "石家庄市政府:石家庄市人口状况". Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 12 năm 2011. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  26. ^ a b 石家庄市统计局. 《石家庄市2010年第六次全国人口普查主要数据公报》.
  27. ^ "燕赵都市报:一個石家庄有3406個"李娜"". Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 3 năm 2008. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  28. ^ "社科院城市幸福感排名榜单遭质疑 被指不符常识". ngày 7 tháng 5 năm 2012. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 5 năm 2011. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  29. ^ "26省会城市平均工资广州居首 11城超全国水平". Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 11 năm 2012. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2021.
  30. ^ 河北:石家庄市2011年GDP同比增长12.0%. www.chinacc.com (bằng tiếng Trung). Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 3 năm 2016. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2015.
  31. ^ a b "China Expat city Guide". China Expat. 2009. Lưu trữ bản gốc ngày 5 tháng 2 năm 2009. Truy cập ngày 8 tháng 2 năm 2009.
  32. ^ "RightSite.asia – Shijiazhuang High-Tech Industrial Development Zone". rightsite.asia. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 5 năm 2010. Truy cập ngày 7 tháng 5 năm 2010.
  33. ^ McGregor, Richard (2012). The Party: The Secret World of China's Communist Rulers. New York: Harper Perennial. tr. 182. ISBN 978-0-06-170876-3. Lưu trữ bản gốc ngày 27 tháng 4 năm 2016. Truy cập ngày 22 tháng 11 năm 2015.
  34. ^ Hung, Wing-tat; Brunello, Lara; Bunker, Jonathan, Critical Issues of High Speed Rail Development in China (PDF), tr. 4[liên kết hỏng]
  35. ^ Meyer, Anna-Maria; Frühauf, Johannes; Gao, Jinfa (2011), "Inner-city construction of a new high-speed railway line in China - Shijiazhuang City Tunnel and new Terminal as part of the Beijing-Shijiazhuang-Wuhan PDL", Geotechnik, 34 (4): 285–290, doi:10.1002/gete.201100014, S2CID 110414802, lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 3 năm 2023, truy cập ngày 30 tháng 12 năm 2012
  36. ^ Chinese high speed: in the wake of Wenzhou Lưu trữ ngày 19 tháng 10 năm 2015 tại Wayback Machine, by Han Qiao, July 1, 2012
  37. ^ 89.对外、对内缔结友好城市 (bằng tiếng Trung). Shijiazhuang People's Government. ngày 17 tháng 9 năm 2004. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 11 tháng 1 năm 2020.
  38. ^ "Position Paper on Sister State and Sister City Relations Between Australia and China" Lưu trữ ngày 25 tháng 3 năm 2018 tại Wayback Machine, Australia-China Chamber of Commerce and Industry of New South Wales, dated November 14, 2001. Accessed August 30, 2015.

Liên kết ngoài

[sửa | sửa mã nguồn]