Tiếng Hàn Quốc chuẩn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Tiếng Hàn Quốc chuẩn hoặc Pyojun-eo (Hangul표준어; Hanja標準語; Hán-Việt: Tiêu chuẩn ngữ) là ngôn ngữ tiêu chuẩn của tiếng Hàn/Triều Tiên. Nó dựa trên phương ngữ Seoul. Nó sử dụng bảng chữ cái hangul, được tạo ra vào tháng 12 năm 1443 bởi vị vua Nhà Triều Tiên Thế Tông (Sejong) Đại đế.[1] Nó cũng thỉnh thoảng sử dụng Hanja. Khác với tiếng Bắc Triều Tiên chuẩn, tiếng Hàn Quốc chuẩn bao gồm nhiều từ mượn tiếng Trung, cũng như một số từ tiếng Anh và từ các ngôn ngữ châu Âu khác.[2]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Kim-Renaud, Young-Key (1997). The Korean Alphabet: Its History and Structure. University of Hawaii Press. tr. 15. ISBN 9780824817237. 
  2. ^ Ahn, Hyejeong (2017). Attitudes to World Englishes: Implications for Teaching English in South Korea. Taylor & Francis. tr. 30–33. ISBN 1315394294.