Trường quốc tế

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Trường quốc tế Nhật Bản đặt cơ sở tại Phố Đông, Thượng Hải (Shanghai Japanese School Pudong Campus).
Trường Liên Văn hóa Jakarta Intercultural School

Trường quốc tế là trường học cung cấp nền tảng học vấn trong môi trường giáo dục quốc tế, thường áp dụng dạy các chương trình như Tú tài Quốc tế, Edexcel, chương trình Cambridge Quốc tế hoặc theo chương trình đặc thù của mỗi quốc gia khác với chương trình học của nước sở tại.

Ở Việt Nam chỉ có hai trường đều ở Hà Nội là Trường Quốc tế Liên hợp quốc Hà Nội (UNIS) và Trường Quốc tế Pháp Alexandre Yersin (Lycée français Alexandre Yersin) được nhà nước công nhận là trường quốc tế. Theo các nhà quản lý tại Việt Nam, Thành phố Hồ Chí Minh chưa có trường nào được công nhận là trường quốc tế.[1]

Tổng quan[sửa | sửa mã nguồn]

Trường Quốc tế Chatsworth, Singapore
Trường Quốc tế Ruamrudee, Quận Min Buri, Bangkok, Thái Lan - Trường gồm RIS Swiss Section, trường Đức-Thụy Sĩ của Bangkok.

Những trường này chủ yếu phục vụ cho các đối tượng học sinh không phải là công dân của nước sở tại, ví dụ con em của các nhân viên ngoại quốc trong các doanh nghiệp nước ngoài, tổ chức quốc tế, đại sứ quán nước ngoài, cơ quan đại diện, các chương trình truyền giáo.

Nhiều học sinh thuộc các gia đình bản xứ có điều kiện kinh tế khá giả cũng theo học các trường quốc tế với mong muốn được thụ hưởng hệ thống giáo dục toàn diện trong môi trường đa ngôn ngữ cùng trình độ ngoại ngữ đáp ứng tiêu chuẩn công dân toàn cầu và học lên cấp cao hơn ở nước ngoài.[2]

Tiêu chí[sửa | sửa mã nguồn]

Tại một hội nghị ở Ý năm 2009, Hiệp hội Quốc tế về Công tác Thủ thư trường học đã đưa ra một danh sách về các tiêu chí mô tả về trường quốc tế, bao gồm:[3]

  • Khả năng chuyển tiếp chương trình học của học sinh giữa các trường quốc tế.
  • Số lượng học sinh nước ngoài (cao hơn ở trong các trường công).
  • Tập thể học sinh đa quốc gia và đa ngôn ngữ
  • Một chương trình giảng dạy quốc tế
  • Các tổ chức quốc tế công nhận ví dụ Hội đồng các trường quốc tế (Council of International Schools), Tú Tài Quốc tế, Accediting Commission International, Hiệp hội các trường học, đại học và cao đẳng khu vực phía Tây Hoa Kỳ.
  • Số lượng giáo viên tạm thời đến từ nhiều quốc gia
  • Tuyển sinh không chọn lọc
  • Thông thường giảng dạy bằng Tiếng Anh hoặc Tiếng Pháp, cộng với việc bắt buộc phải đảm nhận ít nhất một ngôn ngữ khác.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Các trường quốc tế đầu tiên được thành lập vào nửa sau của thế kỷ 19 tại Nhật Bản, Thụy SĩThổ Nhĩ Kì. Ban đầu các trường quốc tế được lập ra phục vụ nhu cầu học tập cho các gia đình hay phải di chuyển qua nhiều nước, ví dụ như con cái của các nhân viên trong công ty xuyên quốc gia, tổ chức quốc tế, tổ chức phi chính phủ (NGO) và nhân viên đại sứ quán.

Các trường này được thành lập bởi những cá nhân và tổ chức có đặc quyền lớn ở nước sở tại: Ví dụ, các nhà ngoại giao và nhà truyền giáo Mỹ thường thành lập các trường để cung cấp giáo dục cho con cái họ; con cái của các gia đình quân sự và quân đội Mỹ thường theo học các trường trực thuộc Bộ Quốc phòng (DoDDS); các gia đình doanh nhân và ngoại giao Pháp thành lập các trường tương tự dựa trên nền tảnh chương trình giảng dạy tiếng Pháp.

Theo thời gian, toàn cầu hóa đã tạo ra một thị trường cho giáo dục quốc tế. Theo ông José Ángel Gurría, Tổng Thư ký của Tổ chức Hợp tác Và Phát triển Quốc tế (OECD) khi công bố báo cáo thường niên Education at a Glance ở Paris: "Trong nền kinh tế toàn cầu, không còn có sự cải thiện mà chỉ do một mình quốc gia đơn độc có thể làm. Hệ thống giáo dục quốc tế có hiệu quả cao nhất cung cấp các tiêu chuẩn của sự thành công,".[4]

Gia tăng sự di chuyển dòng người trên toàn cầu đã tạo ra một thế hệ trẻ em lớn lên và định cư ở nước ngoài, tạo nên và mở rộng thị trường các trường quốc tế để phục vụ cho nhu cầu học tập của chúng.[5]

Tính đến tháng 4 năm 2007 có 4,179 trường quốc tế nói tiếng Anh được thành lập trên toàn thế giới, được dự đoán rằng sẽ còn gia tăng với toàn cầu hóa. Tại New Delhi các bài viết toàn cầu về kỳ thi Chứng chỉ Quốc tế về Giáo dục Trung học Tổng quát (IGCSE) tháng 6 năm 2009 đã tăng lên 20% so với cùng kỳ năm trước.

Sự phát triển mạnh mẽ khẳng định vị thế của Cambridge IGCSE trên thế giới cũng như ở Ấn Độ là chương trình giảng dạy quốc tế phổ biến nhất với trẻ từ 14 đến 16 tuổi tại đây, cho thấy rằng mặc dù các cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu thì giáo dục vẫn là khoản đầu tư có giá trị. Giáo trình quốc tế cho phép trẻ em có thể trở thành công dân toàn cầu bằng việc cung cấp nên tảng giáo dục nghiêm ngặt, được trải nghiệm môi trường đa ngôn ngôn ngữ và đa văn hóa.[6]

Trường Quốc tế Liên Hợp Quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Trường Quốc tế Liên Hợp Quốc (UNIS) được thành lập vào năm 1947 bởi một nhóm phụ huynh là nhân viên của Liên Hợp Quốc với mục đích thúc đẩy giáo dục quốc tế cho con cái họ cùng với việc gìn giữ những giá trị di sản văn hóa đa dạng của mỗi quốc gia. Đây là một trong 12 trường đầu tiên thử nghiệm chương trình Tú tài Quốc tế và đã áp dụng kể từ đó đến nay. Nhà trường đẩy mạnh sự hiểu biết về đa dạng văn hóa và con người, đem đến một môi trường dạy và học tối ưu, cung cấp một môi trường giảng dạy toàn cầu để truyền cảm hứng cho học sinh về tinh thần và tư tưởng của Hiến chương Liên Hợp Quốc.[7]

Chương trình giảng dạy[sửa | sửa mã nguồn]

Các trường quốc tế thường sử dụng chương trình giảng dạy đến từ nhiều nước, phổ biến nhất là chương trình học từ Anh và Mỹ. Nhiều trường sử dụng các chương trình được thiết kế kế riêng cho các trường quốc tế như chương trình Bằng Tú tài Quốc tế hay Chứng chỉ quốc tế về Giáo dục Trung học (IGCSE). IB là từ viết tắt của International Baccalaureate (Tổ chức Tú tài quốc tế), có trụ sở tại Geneva, Thụy Sĩ, với mục tiêu và sứ mệnh đào tạo những thế hệ trẻ có kiến thức, tinh thần học hỏi, và biết quan tâm đến mọi người để tạo ra một thế giới hòa bình và tốt đẹp hơn thông qua sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau.

Các môn học ở trường quốc tế gồm văn học, toán, khoa học, khoa học nhân văn, các môn nghệ thuật, thể chất, công nghệ thông tin và thiết kế. Gần đây ở bậc tiểu học có sự xuất hiện của chương trình Tú tài bậc tiểu học hay còn gọi là PYP (IB Primary Years Programme). Chương trình Tú tài bậc tiểu học dành cho học sinh từ 3 đến 12 tuổi, tập trung vào sự phát triển toàn diện của trẻ không chỉ gói gọn trong lớp học mà còn mở ra cả thế giới bên ngoài. Chương trình này tạo cho trẻ một thế cân bằng giữa kiến thức trong và ngoài phạm vi của môn học. Điểm quan trọng và đặc biệt nhất của chương trình này là 6 chủ đề giáo dục liên ngành, xoay quanh những vấn đề rất có ý nghĩa và quan trọng với con người, đó là:

  • Chúng ta là ai
  • Chúng ta đang ở đâu, tại thời điểm nào
  • Chúng ta thể hiện mình như thế nào
  • Thế giới hoạt động như thế nào
  • Chúng ta tổ chức mình như thế nào
  • Chia sẻ thế giới

Áp dụng vào thực tế giảng dạy, dựa vào 6 chủ đề này, các giáo viên sẽ thiết kế các đơn vị bài học sao cho vừa phù hợp với ranh giới quy ước của môn học, vừa phải có những kiến thức sâu hơn.[8]

Tùy theo từng điều kiện cụ thể, các trường học có thể giảng dạy chương trình này bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau như Anh, Pháp, Tây Ban Nha... Tuy nhiên, để được công nhận là đủ tiêu chuẩn giảng dạy chương trình IB, mỗi trường học phải trải qua một quá trình thử nghiệm và kiểm nghiệm nhằm đảm bảo các trường được chuẩn bị tốt để thực hiện chương trình thành công. Chương trình IB là một chương trình đầy thử thách nên tất cả học sinh và giáo viên đều phải nỗ lực hết mình. Là thành viên của tổ chức Tú tài Quốc tế có nghĩa là các trường đã tham gia vào một môi trường giảng dạy toàn cầu, do đó phải cam kết phát triển chuyên nghiệp theo tiêu chuẩn, thực tiễn và sứ mệnh của Tú tài Quốc tế.

Tú tài quốc tế cung cấp 3 chương trình giảng dạy là PYP (Primary Years Programme) dành cho học sinh từ 3 đến 12 tuổi, chương trình MYP (Middle Years Programme) dành cho học sinh từ 11 đến 16 tuổi, chương trình DP (Diploma Programme) dành cho học sinh từ 16 đến 19 tuổi.Hiện nay có 3063 trường áp dụng chương trình Tú tài Quốc tế trên toàn cầu.[9]

Giáo viên các trường quốc tế[sửa | sửa mã nguồn]

Các nhà sư phạm hay giáo viên tại trường quốc tế, họ đến từ nhiều nước trên thế giới và là những người trực tiếp tham gia vào hoạt động giảng dạy học sinh. Thuật ngữ chung này chỉ các giáo viên đang dạy tại các trường tư hoặc trường độc lập hay tư thục (independent school) (Savva,2013).[10] Mặc dù các trường này là trường tư nhưng lại có sự khác biệt quan trọng giữa trường tư lợi nhuận và phi lợi nhuận (Savva, 2013).[10]

Giảng viên tại các trường quốc tế thường được chứng nhận trình độ tại đất nước bản địa của họ.[10] Tuy nhiên cũng có những ngoại lệ, phổ biến nhất trong đó là các trường quốc tế đòi hỏi giáo viên được đào tạo chuyên biệt về một giáo trình quốc tế nào đó hoặc dạy một ngoại ngữ lạ hiếm gặp ở đất nước mà họ đã sinh ra.

Việc tuyển dụng được diễn ra thường xuyên tai các hội chợ việc làm quốc tế, như Hội đồng các trường quốc tế (CIS) thường hay tổ chức, tại đây các trường có thể phỏng vấn và tuyển được nhiều giáo viên cùng lúc.[11]

Ngoài ra cũng có một số ít các cơ quan chuyên phụ trách việc tuyển dụng giáo viên quốc tế. Trong nhiều năm, việc tuyển dụng giáo viên quốc tế trẻ tuổi trở nên khó khăn hơn, một phần do lo ngại vấn đề an ninh khi cấp thị thực nhập cảnh và xu hướng các gói bồi thường hợp đồng kém hấp dẫn. Tại một số nước như Hàn Quốc, các thay đổi về thị thực cũng đã tạo ra khó khăn khi muốn tuyển cả giáo viên có trình độ và không có trình độ.

Học sinh[sửa | sửa mã nguồn]

Theo Hannah Smith của tờ The Guardian viết vào năm 2013 thì có rất nhiều học sinh của các trường quốc tế đã phải liên tục di chuyển đển nhiều quốc gia và địa điểm do yêu cầu công việc của cha mẹ. Một vài người được phỏng vấn đã trả lời rằng họ cảm thấy không có nơi nào là nguồn cội hay xuất thân.[12]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Trường Quốc tế tại Việt Nam-NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT
  2. ^ https://ambassadorpolt.wordpress.com/2011/10/19/the-importance-of-international-schools/
  3. ^ school “How to Define an International School”. International Association of School Librarianship (IASL). Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2013. 
  4. ^ “Education: Governments should expand tertiary studies to boost jobs and tax revenues”. Organisation for Economic Co-operation and Development (OECD). Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2013. 
  5. ^ “Record number of U.S. expats and students living abroad - BrighterEd - International Marketing and Recruitment for US colleges and universities”. BrighterEd - International Marketing and Recruitment for US colleges and universities (bằng tiếng en-US). Truy cập ngày 1 tháng 3 năm 2016. 
  6. ^ Teachers International Consultancy (17 tháng 7 năm 2008). “The Quiet Crisis in Recruitment”. TIC Recruitment. Truy cập ngày 9 tháng 12 năm 2008. 
  7. ^ “United Nations International School: Mission and Guiding Principles”. United Nations Interanational School. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2013. 
  8. ^ Primary Years Programme
  9. ^ “IB World School statistics”. International Baccalaureate Organization. Truy cập ngày 29 tháng 11 năm 2013. 
  10. ^ a ă â Savva, M. (2013). Các trường quốc tế như những cánh cổng giúp giáo viên Bắc Mỹ tới được với sự phát triển liên văn hóa. Tạp chí nghiên cứu về giáo dục quốc tế, 12(3), 214-227.
  11. ^ “Những hội chơ tuyển dụng”. Hội đồng các trường quốc tế. 
  12. ^ Smith, Hannah. "International school students: rootless and without a home?" (Archive). The Guardian. October 29, 2013. Retrieved on October 20, 2015.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]