Albertô Cả

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thánh Albertô Cả, O.P.
Thánh Albertus Magnus, bích họa bởi Tommaso da Modena (1352), Nhà thờ San Nicolò, Treviso, Italia
Tu sĩ, Giám mục
Sinh kh. 1193/1206
Lauingen, Công quốc Bavaria
Mất 15 tháng 11, 1280
Köln, Đế quốc La mã thần thánh
Tôn kính Giáo hội Công giáo
Chân phước 1622, Roma bởi Giáo hoàng Grêgôriô XV
Tuyên thánh 1931, Thành Vatican, bởi Giáo hoàng Piô XI
Đền chính Nhà thờ St. Andreas, Köln, Đức
Lễ kính 15 tháng 11
Quan thầy của Cincinnati, Ohio, kỹ thuật viên y khoa, khoa học tự nhiên, triết gia, khoa học gia, sinh viên, Đại hội Giới trẻ Thế giới

Albertô Cả (tiếng Latinh: Albertus Magnus) (1193/1206 - 15 tháng 11 năm 1280), còn được biết đến là Albertô thành Köln, là một tu sĩ Dòng Đa Minh, người được biết đến với tầm hiểu biết sâu rộng. Ông là người ủng hộ cho sự tồn tại hòa hợp giữa khoa họctôn giáo. Albertô được coi là nhà triết học và thần học vĩ đại nhất của Đức thời Trung Cổ. Ông cũng là người đầu tiên trong các học giả Trung cổ áp dụng triết học của Aristotle vào tư tưởng của đạo Cơ đốc. Ông cũng là một trong số 35 người được Giáo hội Công giáo Rôma tôn phong tiến sĩ Hội thánh.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]