Bích Khê
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bích Khê (1916-1946) là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam thời tiền chiến. Thơ của ông chịu ảnh hưởng nhiều của thi phái Tượng trưng ở Pháp.
[sửa] Tiểu sử
Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương, sinh ngày 24 tháng 3 năm 1916 tại làng Phước Lộc, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi.
Ông xuất thân trong một gia đình nho học, có học trung học ở Huế, Hà Nội, nhưng rồi bỏ dở. Sau này còn dạy học tư ở Phan Thiết, Huế. Ông mất đêm 17 tháng 1 năm 1946 vì bệnh lao phổi.
[sửa] Tác phẩm
Trong cuốn Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh và Hoài Chân xếp thơ Bích Khê vào trường phái thơ loạn cùng với Hàn Mạc Tử, Chế Lan Viên. Thơ của Bích Khê chú trọng về nhạc điệu, ông đã khởi đầu một lối thơ chỉ dùng toàn vần bằng trong bài Tỳ Bà.
Tác phẩm đã in của ông gồm:
- Tinh Huyết (1939)
- Tinh Hoa (sáng tác khoảng 1938-1944)
- Đẹp (sáng tác khoảng 1939).
[sửa] Bài thơ nổi tiếng
Được nhắc đến nhiều nhất trong những bài thơ của Bích Khê, là Tỳ Bà, Mộng cầm ca và Tranh lõa thể. Bài Tỳ bà từng được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, mà theo Hoài Thanh và Hoài Chân thì có những câu thơ hay nhất Việt Nam:
- Buồn lưu cây đào xin hơi xuân
- Buồn sang cây tùng thăm đông quân
- Ô ! hay buồn vương cây ngô đồng
- Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông...
| Bài này còn sơ khai. Bạn có thể góp sức viết bổ sung cho bài được hoàn thiện hơn. Xem phần trợ giúp để biết thêm về cách sửa đổi bài. |

