Chủ nghĩa chống cộng
|
|
Bài viết này có nhiều yêu cầu chú thích nguồn gốc chưa được đáp ứng. Xin giúp cải thiện bài viết bằng cách chú giải từ các nguồn có uy tín để người đọc có thể kiểm chứng được thông tin. Những câu văn hay đoạn văn không có chú thích kiểm chứng được có thể bị thay thế hoặc xóa đi bất cứ lúc nào. |
Chủ nghĩa chống cộng là tập hợp các quan điểm chính trị đối lập với chủ nghĩa cộng sản, chống lại chủ nghĩa cộng sản với mục tiêu xóa bỏ sự tồn tại của chủ nghĩa cộng sản, đòi "tự do", "dân chủ", đa nguyên, đa đảng ở một số quốc gia cộng sản và thiết lập nhà nước tư bản.
Cuối thế kỷ 19 đến đầu thế kỷ 20, cùng với sự ra đời của chủ nghĩa Marx và chủ nghĩa cộng sản, các phong trào và tổ chức chống cộng sản đã phát triển để đối phó với sự phổ biến gia tăng của phong trào cộng sản và đã thể hiện dưới nhiều hình thức. Những người theo chủ nghĩa quốc gia, chủ nghĩa Sô vanh, và chủ nghĩa tư bản đã chống lại cách mạng cộng sản trong nhiều cuộc chiến tranh trên khắp thế giới.
Mục lục |
Lý thuyết chống chủ nghĩa cộng sản[sửa]
Đa số người chống cộng sản từ chối các khái niệm duy vật lịch sử, ý tưởng trung tâm trong chủ nghĩa Mác. Chống cộng sản chủ nghĩa Mác từ chối niềm tin rằng chủ nghĩa tư bản sẽ được theo sau bởi chủ nghĩa xã hội và cộng sản, cũng như chế độ phong kiến đã được theo sau bởi chủ nghĩa tư bản. Chống cộng sản đặt câu hỏi về hiệu lực của tuyên bố chủ nghĩa Mác là nhà nước xã hội chủ nghĩa sẽ "tàn lụi đi" khi nó trở nên không cần thiết trong một xã hội cộng sản chân chính. Chủ nghĩa cộng sản hiện nay chỉ còn 5 nước: Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Cuba, Lào, Trung Quốc vì đa số các nước trước đây theo chế độ cộng sản đều có nền kinh tế tụt hậu cũng như sự yếu kém về các quyền tự do so với các nước tư bản , đa số những chính quyền cộng sản đều hô hào rằng dân chủ- văn minh- tiến bộ nhưng thực chất đằng sau những câu nói đó đều trái ngược lại. [cần dẫn nguồn]
Nhiều nhà phê bình vạch một lỗi quan trọng trong lý thuyết kinh tế cộng sản [cần dẫn nguồn], theo đó dự báo rằng trong các xã hội tư bản, giai cấp tư sản sẽ tích lũy vốn và sự giàu có ngày càng tăng, trong khi các lớp thấp hơn phụ thuộc nhiều hơn vào các giai cấp thống trị để tồn tại, hầu hết bán sức lao động với mức tiền lương tối thiểu. Phe chống cộng sản chỉ ra sự gia tăng toàn diện trong tiêu chuẩn sống trung bình ở các nước công nghiệp hóa phương Tây và cho rằng cả người giàu và người nghèo đã liên tục sống tốt hơn. Những người chống cộng sản cho rằng các nước cựu thứ ba thế giới đã thành công thoát khỏi đói nghèo trong những thập kỷ gần đây đã làm như vậy bởi vì họ theo chủ nghĩa tư bản, đặc biệt là những Con Hổ châu Á, Ấn Độ và Trung Quốc. Phe chống cộng sản trích dẫn nhiều ví dụ về các nước thế giới thứ ba theo chế độ Cộng sản mà không đạt được phát triển và tăng trưởng kinh tế, và trong nhiều trường hợp đã dẫn dân tộc của mình vào sự đau khổ thậm chí tệ hơn, ví dụ như chế độ Mengistu ở Ethiopia, Khơme Đỏ ở Campuchia, Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên, những người ủng hộ Marx phản bác lại, cho rằng cách hiểu trên là sai lầm. Sự "bần cùng hóa" giai cấp lao động phải được hiểu mang tính tương đối chứ không phải tuyệt đối, tức là khoảng cách giàu-nghèo giữa tư bản với vô sản sẽ tăng lên, chứ không phải mức sống của người lao động sẽ tụt đi. Lý thuyết kinh tế cộng sản được Marx gắn cho xã hội Cộng sản chủ nghĩa, một xã hội chưa nước nào đạt tới, nên không thể lấy ví dụ từ nền kinh tế những nước theo chế độ Cộng sản (nhưng chưa đạt tới xã hội Cộng sản chủ nghĩa) để cho rằng mô hình đó là sai. Thực tế những nước tư bản hiện nay cũng áp dụng một số nguyên lý của Marx, duy trì một bộ phận kinh tế Nhà nước để điều tiết thị trường, thay thế cho kinh tế thị trường tự do cạnh tranh như trước kia. [cần dẫn nguồn]
Những người phản đối cho rằng đảng Cộng sản (đôi khi kết hợp với các bên trái xã hội chủ nghĩa là các bên của người lao động) mà đã đến quyền lực có xu hướng cứng nhắc không dung nạp của phe đối lập chính trị. Những người phản đối cho rằng các nước cộng sản nhất đã cho thấy không có dấu hiệu tiến từ giai đoạn xã hội chủ nghĩa Marx của của nền kinh tế đến một giai đoạn cộng sản lý tưởng. Thay vào đó, chính phủ Cộng sản đã bị cáo buộc tạo ra một giai cấp thống trị mới (gọi là của người Nga được Nomenklatura), với quyền hạn và đặc quyền lớn hơn nhiều so với trước đây được hưởng các tầng lớp thượng lưu trong các chế độ trước cách mạng.
Phe chống cộng sản lập luận rằng sự đàn áp trong những năm đầu của chế độ Bolshevik, trong khi không phải là cực như là trong suốt triều đại của Stalin, vẫn còn nghiêm trọng bởi bất kỳ tiêu chuẩn hợp lý, trích dẫn các ví dụ như cảnh sát mật Felix Dzerzhinsky, mà loại bỏ đối thủ chính trị-do extrajudicial hành quyết, và tàn bạo nghiền của cuộc nổi loạn Kronstadt và cuộc nổi loạn Tambov. Theo họ, Trotsky khó có thể yêu cầu bất kỳ nền tảng đạo đức cao, có được một trong những hàng đầu các nhà lãnh đạo Bolshevik trong những sự kiện này. Trotsky sau đó đã tuyên bố rằng các phiến quân Kronstadt đã gắn liền với chủ nghĩa Stalin.
Trong cuốn Sách Đen của Chủ nghĩa cộng sản (Black Book of Communism)[1] do Harvard University Press ấn hành, chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa phát xít đều được Stéphane Courtois coi là chủ nghĩa độc tài, nêu bật sự giống nhau giữa các hành động của chính phủ cộng sản và phát xít. Theo tác giả, các chế độ Cộng sản đã giết khoảng 100 triệu người, so với khoảng 25 triệu nạn nhân của chế độ Phát xít. Robert Conquest, một người trước từng theo chủ nghĩa Stalin và cựu viên chức tình báo Anh cho rằng Cộng sản chịu trách nhiệm về hàng chục triệu người chết trong thế kỷ 20.[2]
Quan điểm bản chất thường giải nghĩa bởi những người theo chủ nghĩa khách quan chống cộng sản là không thể đạt được một xã hội bình đẳng lý tưởng. Họ cho rằng đó là bản chất con người được thúc đẩy bởi động cơ cá nhân, và chỉ ra rằng trong khi một số nhà lãnh đạo cộng sản đã yêu cầu để được làm việc cho công ích, một số khác trong số họ đã trở nên tham nhũng và độc tài.
Nhà xã hội sinh học Edward O. Wilson nói: "Karl Marx đã đúng, các công trình chủ nghĩa xã hội, nhưng vấn đề là ông đã chọn những loài không đúng", có nghĩa rằng trong khi kiến và côn trùng xã hội khác xuất hiện để sống trong các xã hội cộng sản-như, chúng chỉ làm như vậy bởi vì chúng buộc phải bởi vì chúng thiếu sinh sản độc lập. Kiến thợ là vô sinh, và kiến cá nhân không thể sinh sản mà không có kiến nữ hoàng, vì vậy kiến buộc phải sống trong các xã hội tập trung. Con người có sinh sản độc lập, để họ có thể sinh con mà không cần một "nữ hoàng". Theo Wilson, con người được hưởng mức tối đa của họ về sự hợp lý theo Darwin chỉ khi họ chăm sóc bản thân và gia đình của họ, trong khi tìm cách sáng tạo nhất để sử dụng các nguồn lực xã hội nơi họ sống vì lợi ích của mình.[3]
Nguyên nhân[sửa]
Nguyên nhân chủ yếu là mâu thuẫn giữa lợi ích của giai cấp lao động và giai cấp tư sản. [cần dẫn nguồn]
- Chủ nghĩa tư bản lo sợ sự lớn mạnh của chủ nghĩa cộng sản sẽ ảnh hưởng đến quyền lợi của các nhà tư bản.
- Chủ nghĩa cộng sản chủ trương xóa bỏ chủ nghĩa tư bản.
- Theo những người chống cộng, chủ nghĩa cộng sản tuy đã đưa quyền lợi của giai cấp lao động, nhưng lại tước bỏ hết lợi ích của giai cấp tư sản.
Phương thức hoạt động[sửa]
Có nhiều phương thức hoạt động để thực hiện chủ nghĩa chống cộng như: [cần dẫn nguồn]
- Đấu tranh chính trị
- Biểu tình
- Kêu gọi, truyền bá lối sống tư bản, sai lầm của nhà nước cộng sản, tác động vào ý thức của người dân những gì chưa hoàn thiện của chủ nghĩa cộng sản
- Đối với chủ nghĩa tư bản, thực hiện gây chiến tranh hoặc kìm hãm chủ nghĩa cộng sản.
Các nhóm và phong trào khác nhau[sửa]
Ủy ban Châu Âu và Liên minh Châu Âu[sửa]
Nghị quyết 1481/2006 của Hội đồng Nghị viện Châu Âu (PACE), ban hành ngày 25 tháng 1 năm 2006 trong kỳ họp mùa đông, "cực lực lên án tội ác của chế độ cộng sản toàn trị". Nghị viện Châu Âu đã đề xuất làm 23 tháng 8 một ngày Châu Âu-rộng nhớ cho thế kỷ 20 tội phạm Đức Quốc xã và Cộng sản.[4]
Các nhóm phát xít[sửa]
Chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa quốc xã dựa trên một cơ sở chống cộng kịch liệt vì họ sợ rằng cách mạng cộng sản giành quyền chính trị và họ đã đặt mục tiêu hủy diệt chủ nghĩa cộng sản trong Thế chiến thứ hai.[5][6][7]
Tôn giáo[sửa]
Đạo Thiên chúa[sửa]
Giáo hội Công giáo có một lịch sử chống cộng sản. Sách Giáo Lý mới đây nhất của Giáo Hội Công Giáo viết rằng: "Giáo Hội Công Giáo đã bác bỏ những tư tưởng vô thần độc tài toàn trị và liên quan trong thời hiện đại của "cộng sản" hay "chủ nghĩa xã hội". Tuy nhiên, quy định hợp lý của thị trường và các sáng kiến kinh tế, phù hợp với một hệ thống các giá trị và các lợi ích chung, là đáng được khen thưởng." [cần dẫn nguồn]
Văn học[sửa]
Aleksandr Isayevich Solzhenitsyn là một tiểu thuyết gia kịch gia, và sử gia của Liên Xô và Nga. Thông qua bài viết của mình, ông làm cho thế giới nhận thức về các Gulag, hệ thống trại lao động bắt buộc của Liên Xô - đặc biệt là Quần đảo Gulag và Ngày thứ nhất trong cuộc đời của Ivan Denisovich, hai tác phẩm nổi tiếng nhất của ông. Vì những nỗ lực này Solzhenitsyn đã được trao giải Nobel Văn học năm 1970, và bị trục xuất khỏi Liên Xô vào năm 1974.
Herta Müller là một nhà thơ tiểu thuyết gia người Romania gốc Đức, và là nhà bình luận gây chú ý về việc miêu tả các điều kiện khắc nghiệt của cuộc sống dưới chế độ Cộng sản Romania Nicolae Ceauşescu và lịch sử của người Đức ở Banat và chính sách khủng bố của Đức Rumani dân tộc của chủ nghĩa Stalin lực lượng Liên Xô chiếm đóng ở Romania và Liên Xô áp đặt chế độ cộng sản của Romania. Müller, một tác giả đã được quốc tế biết đến từ đầu những năm 1990, và tác phẩm của bà đã được dịch sang hơn 20 ngôn ngữ. Bà đã nhận được hơn 20 giải thưởng, trong đó có giải Kleist 1994, Aristeion giải năm 1995/1998, giải thưởng quốc tế IMPAC Dublin văn học và giải thưởng nhân quyền Franz Werfel năm 2009. Bà đã được trao giải Giải Nobel Văn học năm 2009. Ayn Rand một nhà văn rất nổi tiếng thế kỷ 20 đã viết Chúng ta còn sống (We the living) về ảnh hưởng của Cộng sản tại Nga thời sau Cách mạng tháng 10.
Xem thêm[sửa]
- Thể loại:Anti-cộng sản
- Hiến chương 08
- Phê phán Chủ nghĩa Xã hội
- Phê phán chủ nghĩa Marx
- Các vụ thảm sát dưới chế độ Cộng sản
- Chủ nghĩa bài Trung Quốc
Chú thích[sửa]
- ^ Retrieved 2008-02-24. The Black Book of Communism: Crimes, Terror, Repression by Stéphane Courtois, Harvard University Press.
- ^ Stalinist terror: New perspectives, John Arch Getty & Roberta Thompson Manning, trang 267.
- ^ Karl Marx was right, socialism works, Edward Wilson.
- ^ Europe ponders 'remembrance day' for communist, Nazi past, Euractiv
- ^ Non-Jewish Resistance, Holocaust Encyclopedia, United States Holocaust Memorial Museum, Washington, D.C.
- ^ "Horrors of Auschwitz", Newsquest Media Group Newspapers, January 27, 2005
- ^ "The war that time forgot", The Guardian, October 5, 1999
Liên kết ngoài[sửa]
| Wikimedia Commons có thêm thể loại hình ảnh và tài liệu về Chủ nghĩa chống cộng |
- Foundation for the Investigation of Communist Crimes
- Global Museum on Communism
- The Victims of Communism Memorial Foundation
- Museum of Communism
- The Black Book of Communism, by Stephane Courtois
- "Seventy Years of Evil: Soviet Crimes from Lenin to Gorbachev", by Michael Johns, Policy Review, Fall 1987.
- Russians In Support of the Idea of International Condemnation of Communism, an open Letter from Leaders of Russian Anti-Communist Organizations to the Parliamentary Assembly of the Council of Europe
- Mất chức vì quảng cáo Thiên An Môn: Chính phủ Trung Quốc cấm người dân thảo luận công khai về sự biến Thiên An Môn
- Sự đáng yêu của Gorbachov trong con mắt của các nước phương Tây