Claudius II
|
||||||||||||||||||||
Marcus Aurelius Valerius Claudius[1] (10 tháng 5 năm 213 – tháng 1 năm 270), thường được gọi là Claudius II hoặc là Claudius Gothicus, là Hoàng đế của Đế quốc La Mã từ năm 268 cho đến năm 270. Trong triều đại của ông, ông gặt hái thắng lợi trong cuộc chiến tranh chống người Alamanni và đập tan tác người Goth trong trận Naissus. Ông qua đời sau khi mắc phải bệnh đậu mùa - một dịch bệnh tàn phá các tỉnh của Đế quốc La Mã khi đó.
[sửa] Cuộc đời
[sửa] Xuất thân và vươn tới quyền lực
Người ta không biết rõ về thân thế của Claudius. Ông ra đời vào ngày 10 tháng 5 năm 213,[2] và có lẽ quê ở Sirmium tại vùng Hạ Pannonia hoặc là ở Naissus Dardania (tại vùng Thượng Moesia).[3]
Claudius đã phục vụ quân đội La Mã suốt cuộc đời mình, và tiến thân thông qua hệ thống cấp bậc quân sự, cho đến khi Hoàng đế Gallienus phong ông làm chỉ huy lực lượng kỵ binh tinh nhuệ của mình. [4] Vào tháng Chín năm 268, ông bao vây kẻ cướp ngôi Aureolus tại Milan cùng với hoàng đế[5] Ở đó, các binh sĩ tuyên bố ông làm hoàng đế[6]
[sửa] Chú thích
| Bài này còn sơ khai trong chủ đề Ý. Chúng ta đang có những nỗ lực để hoàn thiện bài này. Nếu bạn biết về vấn đề này, bạn có thể giúp đỡ bằng cách viết bổ sung (trợ giúp). |
| Wikimedia Commons có thêm thể loại hình ảnh và tài liệu về: Claudius II. |