Kem đánh răng
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Kem đánh răng là chất dạng kem, dùng với bàn chải để làm sạch răng.
[sửa] Lịch sử
Trong các tài liệu ở Ai Cập vào thế kỷ 4 đã có mô tả về kem đánh răng là hỗn hợp muối, hạt tiêu đen, bạc hà, hoa cây irit. Người La Mã dùng kem đánh răng chứa thành phần dựa trên nước tiểu. Có thể amoniac trong nước tiểu có tác dụng làm trắng răng [1].
Người Việt và một số dân tộc ở Đông Nam Á có tục ăn trầu. Hỗn hợp lá trầu không, quả cau và vôi cũng được coi là có tác dụng làm sạch và bảo vệ răng.
[sửa] Thành phần
Kem đánh răng chứa một lượng muối của flo, như CaF2, SnF2, có tác dụng bảo vệ lớp men răng vì nó thay thế một phần hợp chất có trong men răng là Ca5(PO4)3OH thành Ca5(PO4)3F theo phương trình phản ứng:
- Ca5(PO4)3OH + F- --> Ca5(PO4)3F + OH-
Sau khi ăn xong, các vi khuẩn lên men thức ăn trong miệng sẽ tạo ra môi trường axít, phá huỷ hợp chất Ca5(PO4)3OH có trong men răng, vì vậy, chải răng thường xuyên là một cách để ngăn ngừa sâu răng. Ngoài ra, trong kem đánh răng còn có một số chất phụ gia khác, các hương liệu tổng hợp (tuỳ loại kem đánh răng) và thường thấy có glixerol (là một loại ancol đa chức, dung dịch của nó có vị ngọt)
[sửa] Sử dụng
Bôi kem đánh răng lên mặt lông của bàn chải và chải lên răng. Đánh răng xong súc miệng lại bằng nước sạch. Nên đánh răng sau khi ăn xong, tối trước khi đi ngủ và sáng sau khi thức dậy.
| Bài này còn sơ khai. Mời bạn góp sức viết thêm để bài được hoàn thiện hơn. Xem phần trợ giúp về cách sửa bài. |