Đại Uyên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Đại Uyên (tại Ferghana) là một trong ba dân tộc tiên tiến của Trung Á vào khoảng 130 TCN, cùng với dân tộc ParthiHy-Đại Hạ, theo cuốn lịch sử Trung Quốc Hán Thư.

Đại Uyên (hay Đại Uyển; từ chữ Hoa 大宛; bính âm: dàwǎn, Dayuan hay Dawan) là một dân tộcquốc giaTây Vực thời nhà Hán, thuộc tộc người FerghanaTrung Á. Các cổ thư Trung Quốc như Sử kýHán thư miêu tả dân tộc này dựa trên các cuộc hành trình của nhà thám hiểm Trung Quốc Trương Khiên vào năm 130 TCN cũng như của các sứ giả khác sang Trung Á sau đó.

Vùng Đại Uyên thời cổ nổi tiếng với nhiều giống ngựa tốt trong đó có giống ngựa đen mõm trắng có một vệt trắng dọc giữa khuôn mặt và chân chấm trắng.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tiếng Anh: