Đa Minh Toại

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Đa Minh Toại
Sinh1812
Thái Bình, Việt Nam
Mất5 tháng 6 năm 1862(1862-06-05) (49–50 tuổi)
Tôn kínhGiáo hội Công giáo Rôma
Chân phước29 tháng 4 năm 1951 bởi Giáo hoàng Piô XII
Tuyên thánh19 tháng 6 năm 1988, Roma bởi Giáo hoàng Gioan Phaolô II
Lễ kính05 tháng 6
Bị bách hại bởi Tự Đức (Nhà Nguyễn)

Đa Minh Toại hay Đa Minh Trần Văn Toại là một ngư phủ theo đạo Công giáo, tử vì đạo dưới triều vua Tự Đức, được Giáo hội Công giáo Rôma phong Hiển Thánh vào năm 1988.

Ông sinh năm 1812 tại làng Đông Thành, xứ Kẻ Mèn, tỉnh Thái Bình, nay thuộc xã Nam Hải, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình, thuộc Giáo phận Thái Bình[1]. Ông lập gia đình và sinh sống bằng nghề đánh cá trên sông Nhị Bình, gần cửa Ba Lạt. Do lệnh cấm đạo của vua Tự Đức, ngày 17 tháng 1 năm 1860, ông bị bắt giải lên huyện Quỳnh Côi. Thấy ông bệnh tật, đi lại khó khăn, binh lính đề nghị nộp một số tiền thì được tha nhưng ông từ chối. Trong chín tháng bị giam trong ngục, nhiều lần bị ép buộc đạp lên Thánh Giá, nhưng ông vẫn giữ vững đức tin Công giáo. Ngày 5 tháng 6 năm 1862, ông chịu án thiêu sinh tại pháp trường Nam Định[2].

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Lm. Nguyễn Đức Việt Châu, SSS. “Ngày 5/6: Thánh Đa Minh Toại – Ngư Phủ (1812-1862) và Thánh Đa Minh Huyện – Ngư Phủ (1817-1862)”. Tổng giáo phận Hà Nội.
  2. ^ Hội đồng Giám mục Việt Nam, Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Khảm chủ biên (2018). Hạnh các thánh tử đạo Việt Nam. Tôn giáo. tr. 252–253.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]