Chu Mãn Nguyệt

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Chu Mãn Nguyệt (chữ Hán: 朱滿月; 547 – 586), là một phi tần và là một trong bốn Hoàng hậu của Bắc Chu Tuyên Đế Vũ Văn Uân trong lịch sử Trung Quốc.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Chu Mãn Nguyệt nguyên quán ở Giang Tô. Gia đình bà phạm tội, bà phải nhập cung làm nô tỳ hầu hạ Thái tử Vũ Văn Uân. Bà phục vụ áo mũ cho thái tử, lúc đó Chu Mãn Nguyệt hơn Vũ Văn Uân đến 12 tuổi. Vào một dịp, bà được thái tử sủng hạnh. Mùa hè năm 573, bà hạ sinh con trai đầu lòng là Vũ Văn Diễn (宇文衍), về sau đổi tên là Vũ Văn Xiển.

Mùa hè năm 578, Vũ Đế qua đời. Vũ Văn Uân lên ngôi, tức Bắc Chu Tuyên Đế. Mùa xuân năm 579, Tuyên Đế đã phong người con trai cả mới 6 tuổi là Vũ Văn Xiển làm Hoàng thái tử. Chưa đầy một tháng sau khi lập Vũ Văn Xiển làm Hoàng thái tử, Tuyên Đế đã truyền ngôi cho Vũ Văn Xiển, tức Bắc Chu Tĩnh Đế. Tuyên Đế xưng làm Thiên Nguyên hoàng đế (天元皇帝), thay vì Thái thượng hoàng. Chu Mãn Nguyệt được phong làm Thiên Nguyên Đế Hậu (天元帝后).

Mùa hè năm 579, Tuyên Đế phong mẹ đẻ của Tĩnh Đế là Chu Mãn Nguyệt làm Thiên Nguyên hoàng hậu (天元皇后). Mùa thu, trong một hành động rất không chính thống, Tuyên Đế đã phong thêm hai hoàng hậu nữa. Cải phong Chu Mãn Nguyệt là Thiên hoàng hậu (天皇后). Đến năm 580, lại đổi thành Thiên Đại hoàng hậu (天大皇后).

Đế thái hậu và xuất gia tu hành[sửa | sửa mã nguồn]

Mùa hè năm 580, Tuyên Đế đột nhiên lâm bệnh và băng hà. Cha của hoàng hậu Dương Lệ HoaDương Kiên nhiếp chính. Trong lúc 3 hoàng hậu của Tuyên Đế là Trần Nguyệt Nghi, Nguyên Lạc ThượngUất Trì Sí Phồn đã xuất gia tu hành thì Chu Mãn Nguyệt được phong thành Đế thái hậu (帝太后) dưới triều con trai mình là Tĩnh Đế.

Trong vòng một năm, Dương Kiên đã đoạt lấy ngai vàng, chấm dứt triều Bắc Chu và thiết lập triều Tùy. Tĩnh Đế và cả hoàng tộc Bắc Chu bị thảm sát. Chu Mãn Nguyệt xuất gia tu hành với pháp hiệu Pháp Tịnh (法淨). Bà qua đời năm 586 và an táng với lễ nghi Phật tử ở phía đông Trường An.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]