Ferdinand I của Áo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Ferdinand I và V
Ferdinand I; Keizer van Oostenrijk.jpg
Hoàng đế Áo
Vua của HungaryCroatia
Vua của Bohemia
Vua của Lombardy–Venetia
Tại vị2 tháng 3 năm 18352 tháng 12 năm 1848
&0000000000000013.00000013 năm, &0000000000000275.000000275 ngày
Đăng quang28 tháng 9 năm 1830, Pressburg
(Hungary và Croatia)
7 tháng 9 năm 1836, Prague
(Bohemia)
6 tháng 9 năm 1838, Milan
(Lombardy–Venetia)
Tiền nhiệmFranz II
Kế nhiệmFranz Joseph I
Chủ tịch Liên minh Các quốc gia Đức
Nhiệm kỳ2 tháng 3 năm 183512 tháng 7 năm 1848
&0000000000000013.00000013 năm, &0000000000000132.000000132 ngày
Tiền nhiệmFranz II
Kế nhiệmFranz Joseph I
Thông tin chung
Phối ngẫuMaria Anna của Savoy
Tên đầy đủ
Ferdinand Charles Leopold Joseph Francis Marcelin
Hoàng tộcNhà Habsburg-Lorraine
Thân phụFranz II của Thánh chế La Mã
Thân mẫuMaria Theresa của Hai Sicilies
Sinh19 tháng 4 năm 1793
Vienna, Đại công quốc Áo, Đế quốc La Mã Thần Thánh
Mất29 tháng 6 năm 1875 (82 tuổi)
Prague, Vương quốc Bohemia, Đế quốc Áo-Hung
Tôn giáoCông giáo Roma

Ferdinand I (19 tháng 4 năm 1793 – 29 tháng 6 name 1875) là Hoàng đế của Áo từ tháng 03/1835 cho đến khi thoái vị vào tháng 12/1848, đồng thời ông cũng là Chủ tịch Bang liên Đức (German Confederation), Vua của Hungary, Croatia và Bohemia với đế hiệu Ferdinand V; vua của Lombardy - Venetia và là người nắm giữ nhiều danh hiệu khác. [1]

Ferdinand kế vị ngai vàng sau cái chết của cha mình là Francis II vào ngày 02/03/1835. Ông không có khả năng cai trị đế chế của mìh vì thiếu hụt trí tuệ, vì vậy mà cha của ông trước khi băng hà đã lập di chúc rằng Ferdinand phải hỏi ý kiến của chú mình là Công tước Louis trong việc cai trị đất nước. Hoàng đế cũng đã bị ảnh hưởng trực tiếp từ các chính sách ngoại giao của Klemens von Metternich, Bộ trưởng Ngoại giao của đế chế.[2]

Sau cuộc Cách mạng 1848, Ferdinand thoái vị vào ngày 02/12/1848. Ông được kế vị bởi cháu trai của mình, Franz Joseph. Sau khi thoái vị ông sống tại Cung điện Hradčany, Prague, Cộng hoà Séc ngày nay, cho đến khi qua đời vào năm 1875. [3]

Ferdinand kết hôn với Maria Anna của Savoy, con thứ sáu của Vua Victor Emmanuel I của Sardinia. Họ không có người con nào.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Đầu đời[sửa | sửa mã nguồn]

Ferdinand là con trai cả của Francis IIMaria Theresa của Naples và Sicily. Có thể do sự gần gũi về mặt di truyền của cha mẹ ông (là anh em họ đời đầu) nên Ferdinand bị chứng động kinh, não úng thuỷ, bị các vấn đề về thần kinh và trở ngại về khả năng nói. Ông được giáo dục bởi Nam tước Josef Kalasanz von Erberg, và vợ ông là Josephine, nữ bá tước von Attems.

Cai trị[sửa | sửa mã nguồn]

Ferdinand được miêu tả là người thiếu thông minh, không có khả năng cầm quyền cai trị đế chế, vì mỗi ngày ông phải trải qua tới 20 cơn co giật. Tuy nhiên thông qua cuốn nhật ký còn để lại, thì ông thể hiện cách viết rất mạch lạc, dễ đọc và thậm chí còn được cho là có đầu óc thông minh sắc sảo. Suốt thời cai trị của ông, Hội đồng nhiếp chính, gồm có Công tước Louis, Bá tước KolowratHoàng thân Metternich thực hiện nhiệm vụ chỉ đạo chính phủ.

Khi Ferdinand kết hôn với Công chúa Maria Anna của Savoy, bác sĩ triều đình cho rằng: không chắc hoàng đế có thể viên mãn trong cuộc hôn nhân. [4]Vì vấn đề tình dục có thể làm cho ông lên cơn động kinh đến 5 lần. Ferdinand được các tài liệu sau này nhắc nhiều đến các mệnh lệnh mà do chính ông đưa ra cho các cận thần của mình, trong đó đáng chú ý nhất là mệnh lệnh với đầu bếp hoàng gia. Khi ông được thông báo là không thể ăn món Marillenknödel với nguyên liệu nhân bánh là quả mơ, vì mơ đã hết mùa. Ông đã nói với đầu bếp rằng: "Tôi là hoàng đế, và tôi muốn có Marillenknödel".[5][6]

Cách mạng 1848[sửa | sửa mã nguồn]

Khi những đoàn người diễu hành qua cung điện trong cuộc Cách mạng 1848, Ferdinand đã yêu cầu Metternich giải thích. Vị hoàng thân này đã trả lời rằng, người dân đang thực hiện một cuộc cách mạng. Ferdinand đã nói rằng: "Nhưng họ có được phép làm điều đó không?". Ông bị Hoàng tử Felix của Schwarzenberg thuyết phục thoái vị để ủng hộ cháu trai mình là Franz Joseph lên ngôi và trở thành Hoàng đế Áo trong suốt 68 năm tiếp theo.

Ferdinand đã ghi lại các sự kiện này trong nhật ký của mình: "Mọi thứ kết thúc bằng việc tân Hoàng đế Franz Joseph quỳ gối trước Cựu hoàng, có nghĩa là tôi, và cầu xin một phước lành và tôi đã ban cho anh ấy bằng cách đặt hai tay lên đầu và làm dấu Thánh giá... rồi tôi ôm lấy anh ấy và hôn anh ấy, rồi chúng tôi về phòng, sau đó tôi và người vợ thân yêu của tôi nghe Thánh lễ... và dọn đồ đạc".

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Thomas Nipperdey: Deutsche Geschichte 1800-1866. Bürgerwelt und starker Staat, C.H. Beck, broschierte Sonderausgabe 1998, S. 339.
  2. ^ Taylor, A. J. P.: "The Habsburg Monarchy 1809-1918" (Penguin Books, Great Britain, 1990, ISBN 978-0-14-013498-8), pp 52-53
  3. ^ van der Kiste, p 16
  4. ^ van der Kiste, John. Emperor Francis Joseph London: Sutton Publishing, 2005 ISBN 0-7509-3787-4. p 2
  5. ^ According to A.J.P. Taylor, he was in fact asking for noodles - "But it is an unacceptable pun in English for a noodle to ask for noodles" - The Habsburg Monarchy 1809–1918
  6. ^ Regan, Geoffrey. Royal Blunders page 72