Hạnh phúc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Vẻ mặt rạng rỡ

Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc của con người khi được thỏa mãn một nhu cầu nào đó mang tính trừu tượng. Hạnh phúc là một cảm xúc bậc cao, được cho rằng chỉ có ở loài người, nó mang tính nhân bản sâu sắc và thường chịu tác động của lý trí.[1]

Ý kiến và nhận xét[sửa | sửa mã nguồn]

Nhà triết học Heraclitus nói:

"Nếu thỏa mãn vật chất là hạnh phúc thì ta có thể xem con bò là hạnh phúc..."[cần dẫn nguồn]

Karl Marx:

"Người hạnh phúc nhất là người đem đến hạnh phúc cho nhiều người nhất..."
"Chỉ có cầm thú mới quay mặt trước nỗi đau của đồng loại, mà chăm lo cho hạnh phúc riêng của mình..."[cần dẫn nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Wordnet 3.0 (accessed 2011-Feb-24 via Wolfram Alpha)

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]