Mammon

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Bức tranh Thờ cúng của Mammon của Evelyn De Morgan, 1909.

Mammon /ˈmæmən/ trong Tân Ước của Kinh Thánh thường được định nghĩa là tiền bạc, giàu có vật chất, hoặc bất kỳ thế lực nào hứa hẹn sự giàu có, và được kết hợp với theo đuổi lợi nhuận một cách tham lam. "Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được."

Vào thời Trung cổ, nó thường được nhân cách hóa như một vị thần và đôi khi được coi là bảy hoàng tử Địa ngục. Mammon trong tiếng Do Thái (ממון) có nghĩa là "tiền". Mammon là vị thần của cải vật chất. [cần dẫn nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]