Phạm Minh Hạc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phạm Minh Hạc (sinh 1935) nguyên là Bộ trưởng Bộ Giáo dục Việt Nam (từ 2/1987 đến 3/1990[1])[2]. Ông cũng nguyên là Viện trưởng Viện khoa học giáo dục Việt Nam [3]. Ông là Giáo sư,Viện sĩ, Nhà giáo Nhân dân.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Phạm Minh Hạc sinh ra và lớn lên tại làng Đông Phù, xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, TP Hà Nội, trong một gia đình có công với cách mạng. Ông từng theo học trường chuyên khoa Nguyễn Thượng Hiền tại Nam Định, nay là Trung học phổ thông chuyên Lê Hồng Phong.

Trong kháng chiến chống Pháp, ông học tại Trường Trung học Nguyễn Thượng Hiền, Quân khu 3. Giải phóng Thủ đô, ông trở về Hà Nội học khoa Văn[4], thuộc Đại học Sư phạm Hà Nội. Sau 1 năm học, ông được chọn là một trong 4 sinh viên của trường đi đào tạo ở Liên Xô.

Ông có 14 năm theo học ở Liên Xô, từ ĐH đến bảo vệ thành công luận án TSKH. Ông được phong Tiến sĩ Khoa học Tâm lý học (1977) tại trường Đại học tổng hợp Lômônôxôp, Nga. Được phong Giáo sư (1984), phong Viện sĩ Viện Hàn lâm khoa học chính trị Nga (1999)

Năm 1981, ông làm Viện trưởng Viện Khoa học giáo dục, từ năm 1985 đến 1987 là Thứ trưởng Bộ Giáo dục kiêm Viện trưởng. Sau đại hội đổi mới tháng 12/1986, tháng 2/1987 ông được cử làm Bộ trưởng, đến năm 1990 khi sáp nhập Bộ Giáo dục với Bộ Đại học thành Bộ Giáo dục và Đào tạo, ông làm Thứ trưởng thứ nhất đến 1996, rồi về làm Phó trưởng ban thứ nhất Ban Khoa giáo trung ương[5].

Công trình và khen thưởng[sửa | sửa mã nguồn]

Ông được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Nhất, Huân chương Lao động hạng Nhất, Huy chương Kháng chiến hạng Nhì.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]