Thoái vị

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search
Napoleon thoái vị

Thoái vị là cụm từ dùng để nói đến việc vị vua, nữ hoàng hay nhà quý tộc từ bỏ chức tước cho người khác. Thông thường, người thoái vị vẫn còn được thừa hưởng một số quyền lực, ưu đãi hoặc phúc lợi từ người kế vị dành cho mình.

Thời cổ đại phương Tây[sửa | sửa mã nguồn]

Những lần thoái vị nổi bật nhất phương Tây thời cổ đại bao gồm của Lucius Cornelius Sulla, Nhà độc tài La Mã, năm 79 TCN; Hoàng đế Diocletianus năm 305 SCN; và Hoàng đế Romulus Augustulus năm 476 SCN.

Thiện nhượng[sửa | sửa mã nguồn]

Thiện nhượng (chữ Hán: 禪讓) có nghĩa là "nhường lại ngôi vị", được ghép bởi các cụm từ Thiện vị và Nhượng vị, là một phương thức thay đổi quyền thống trị trong lịch sử các vương triều phong kiến Trung Quốc.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Public domain 1911 edition of The New Century Book of Facts published by the King-Richardson Company, Springfield, Massachusetts.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]