Vụ hành quyết gia đình hoàng đế Nga

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Russian Imperial Family 1913.jpg
BotkinES.jpgIvan Mihaylovich Haritonov.jpg
Anna Demidova.jpgAloise (Alexei) Yegorovich Trupp.jpg
Trên xuống theo chiều kim đồng hồ: Gia đình Romanov, Ivan Kharitonov, Alexei Trupp, Anna Demidova, Eugene Botkin

Gia đình hoàng tộc Nga Romanov (Sa hoàng Nikolai II, vợ ông ta Hoàng hậu Aleksandra và 5 người con của họ Olga, Tatiana, Maria, Anastasia, và Aleksey) và những người tình nguyện theo phục vụ họ khi đi lánh nạn, Yevgeniy Botkin, Anna Demidova, Aleksey TruppIvan Kharitonov; đã bị bắn chết ở Yekaterinburg vào ngày 17 tháng 7 năm 1918.[1] Nhóm Xô Viết Ural, do Yakov YurovskyYakov Sverdlov cầm đầu, đã ra lệnh xử bắn họ để ngăn ngừa một nhóm Bạch vệ đang tới gần để giải cứu họ trong thời nội chiến Nga.[2][3]

Vào ngày 12 tháng 6 năm 1918, đại công tước Mikhail Aleksandrovich là người đầu tiên trong hoàng tộc Romanov bị giết chết. Tiếp theo đó khi cuộc nội chiến Nga tiếp diễn, nhiều người khác trong hoàng tộc cũng bị giết, trong đó có Elizaveta Fyodorovna, chị em gái của nữ hoàng Nga, và sau đó nhà vua cùng gia đình vào đêm kế tiếp. Vào ngày 29 tháng 1 năm 1919, 4 người bị bắt giữ còn lại trong hoàng tộc Romanov bị bắn chết. Tổng cộng là 18 người trong hoàng tộc Nga và nhiều người thân cận khác bị nhóm Bolshevik xử bắn.

Bối cảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Vào ngày 22 tháng 3 năm 1917, Nikolai, lúc đó không còn là vua nữa được đoàn tụ với gia đình ông tại Cung điện Aleksandr ở Tsarskoe Selo. Ông ta cùng với gia đình bị chính phủ lâm thời cai quản.[4]

Vào tháng 8 năm 1917, chính phủ lâm thời Aleksandr Kerensky di tản gia đình Romanov tới Tobolsk, với lý do là để bảo vệ họ tránh khỏi làn sóng cách mạng. Ở đó họ sống trong ngôi nhà của cựu thống đốc cũ, tương đối tiện nghi. Sau khi những người Bolshevik lên nắm chính quyền vào tháng 11 năm 1917, điều kiện trong tù đầy trở nên nghiêm khắc hơn, càng ngày càng có nhiều cuộc thảo luận đòi đưa Nikolai ra tòa án để xét xử. Vào ngày 1 tháng 3 năm 1918, gia đình phải sống với khẩu phần của binh lính, phải từ bỏ 10 người hầu thân tín và phải từ bỏ bơ và cà phê - những thứ được cho là xa xỉ phẩm.[5]

Khi những người Bolshevik củng cố được thế lực, vào tháng 4, chính quyền chuyển Nikolai, Aleksandra và con gái Maria của họ tới Yekaterinburg. Aleksey lúc đó bệnh quá nặng để có thể đi theo cha mẹ nên ở lại với các chị Olga, Tatiana và Anastasia. Các cô gái này không rời Tobolsk cho tới tháng 5 năm 1918. Gia đình với vài người hầu cận còn lại bị cai quản tại nhà Ipatiev ở Yekaterinburg. Ngôi nhà này được gọi là nhà với mục đích đặc biệt (tiếng Nga: Дом Особого Назначения).

Những người Bolshevik đã muốn đưa hoàng đế Nga ra tòa, nhưng tình thế chiến tranh đã dẫn tới việc một cán bộ Bolshevik là Yakov Sverdlov quyết định xử bắn cả gia đình nhà vua.[6] Gia đình Romanov lúc đó bị Hồng quân giam giữ tại Yekaterinburg. Khi cuộc nội chiến tiếp tục và liên quân Bạch vệ đang đe dọa sẽ chiếm đóng thành phố, khiến Sverdlov lo sợ rằng gia đình Romanov sẽ bị rơi vào tay phe Bạch vệ. Điều này những người Bolshevik không thể chấp nhận được với 2 lý do: Thứ nhất, Nga hoàng hay bất cứ người nào trong gia đình ông có thể là ngọn đuốc tập hợp những người ủng hộ phe Bạch vệ và qua đó tiếp tục làm bùng nổ nội chiến; Thứ hai, Nga hoàng hay một người nào đó trong gia đình, nếu ông ta chết, có thể được xem là có đủ pháp lý để thành người nối ngôi bởi các quốc gia Âu châu khác, điều đó có nghĩa là phe Bạch vệ nhờ đó mà có thể thương lượng để có sự tham dự của ngoại bang giúp đỡ họ. Chẳng bao lâu ngay sau khi gia đình Nga hoàng bị xử bắn, thành phố đã bị rơi vào tay phe Bạch vệ.

Vào ngày 16 tháng 7 năm 1918, lực lượng lê dương Séc bao vây Yekaterinburg, không biết là gia đình Nga hoàng đang bị giam lỏng ở đó. Phe Bolshevik, tin tưởng là quân đội Séc có nhiệm vụ là giải cứu hoàng tộc Nga, hoảng sợ và đã giết những người tù giam của mình. Lý do thực sự mà binh lính Séc đã tới là để bảo vệ đường xe lửa xuyên Siberia mà họ đã kiểm soát.[7]

Lãnh đạo của những người Bolshevik là Lenin không hề biết gì về mệnh lệnh này, và sau này Sverdlov mới thông báo với Lenin về vụ xử bắn. Lenin tỏ ra không tán thành với việc Sverdlov tự ý ra lệnh xử bắn Nikolai II, vì ông cho rằng sau khi chế độ quân chủ không còn nữa, Nga hoàng nên được đưa ra tòa án để xét xử công bằng như những công dân Nga khác. Cháu gái Lenin - Olga Ulianova cũng nói: "Bác Volodya làm cách mạng Bolshevik không phải để giết vua Nga. Lenin chỉ muốn thay thế hệ thống tư bản chủ nghĩa ở nước Nga bằng chế độ xã hội chủ nghĩa".

Thư mục[sửa | sửa mã nguồn]

  • Juri Buranow, Vladimir Chrustaljow: Die Zarenmörder. Vernichtung einer Dynastie. Aufbau Verlag, Berlin 1993, ISBN 3-351-02408-8.
  • Robert K. Massie: Die Romanows. Das letzte Kapitel. Knaur Verlag, München 1995, ISBN 3-426-60752-2.
  • Edward Radsinski: Nikolaus II. Der letzte Zar und seine Zeit. Bertelsmann Verlag, München 1992, ISBN 3-570-01450-9.
  • Richard Pipes: Russland vor der Revolution. Beck Verlag, München 1977, ISBN 3-406-06720-4.
  • Orlando Figes: Tragödie eines Volkes. Die Epoche der russischen Revolution. Bertelsmann Verlag, ISBN 3-8270-0243-5.
  • E.M. Almedingen: Die Romanows. Geschichte einer Dynastie. Verlag Fritz Molden, Wien 1968.
  • Elisabeth Heresch: Die Russische Revolution in Augenzeugenberichten. dtv-Verlag, München 1977.
  • Elisabeth Heresch: Nikolaus II. Feigheit, Lüge und Verrat. Ullstein Verlag, 1994, ISBN 3-548-35413-0.
  • N. Sokoloff: Der Todesweg des Zaren. Dargestellt von dem Untersuchungsrichter. Mir Verlagsgesellschaft, Rastede 1992 (Faksimile-Nachdruck der deutschen Originalausgabe von 1925).
  • Hans-Dieter Schütt, Raymund Stolze (Hrsg.): Alexandra. Die letzte Zarin, Briefe und Tagebücher 1914–1918. Ullstein Verlag, Frankfurt/Main, Berlin 1994, ISBN 3-548-35360-6.
  • Tatjana Botkina: Meine Erinnerungen an die Zarenfamilie. Ullstein Verlag, ISBN 3-548-23225-6.
  • Olga Vogt: Geschichten aus der Rodina. Tatsachenbericht. BS Verlag, Rostock, ISBN 3-89954-209-6.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Robert K. Massie (2012). The Romanovs: The Final Chapter. Random House. tr. 3–24. 
  2. ^ Robert Gellately. Lenin, Stalin, and Hitler: The Age of Social Catastrophe Knopf, 2007 ISBN 1-4000-4005-1 p. 65.
  3. ^ Figes, Orlando (1997). A People's Tragedy: The Russian Revolution 1891–1924. Penguin Books. tr. 638. ISBN 0-19-822862-7. 
  4. ^ Tames, p. 56
  5. ^ Tames, p. 62
  6. ^ Dmitri Volkogonov (2008). Lenin. Simon and Schuster. tr. 218. 
  7. ^ Bullock, David (2012) The Czech Legion 1914–20, Osprey Publishing ISBN 1780964587

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]