Vasily Ivanovich Chuikov
Vasily Ivanovich Chuikov | |
|---|---|
V. I. Chuikov sau chiến dịch Stalingrad với quân hàm nguyên soái Liên Bang Xô Viết | |
| Sinh | 12 tháng 2 năm 1900 Nga |
| Mất | 18 tháng 3 năm 1982 (82 tuổi) Moscow, Nga Xô viết, Liên Xô |
| Thuộc | Liên Xô |
| Năm tại ngũ | 1917–1972 |
| Cấp bậc | |
| Tham chiến | - Trận Stalingrad - Chiến dịch Berlin, 1945 |
| Tặng thưởng | |
Vasily Ivanovich Chuikov (tiếng Nga: Василий Иванович Чуйков, phát âm [vɐˈsʲilʲɪj t͡ɕʉjkof]; 12 February (lịch cũ: 31 tháng 1) năm 1900 – 18 tháng 3 1982) là một vị tướng nổi tiếng của Hồng quân Liên Xô trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Ông nổi tiếng với cương vị chỉ huy trưởng Tập đoàn quân 62 chiến đấu trong trận Stalingrad trong Thế chiến II và là vị tướng chỉ huy chấp nhận sự đầu hàng của quân Đức tại Berlin.[1] Ông đã hai lần được phong danh hiệu Anh hùng Liên bang Xô viết và sau chiến tranh đã được thăng cấp đến Nguyên soái Liên Xô.
Thiếu thời
[sửa | sửa mã nguồn]Vasiliy Chuikov sinh năm 1900 trong một gia đình nông ở làng Serebryanye Prudy vùng Tula phía nam Moskva. Ông là người con thứ 8 trong số 12 người con của gia đình và là người con trai thứ năm. Ở tuổi 12, ông rời gia đình để đi làm tại một nhà máy tại Saint Petersburg, sản xuất đinh thúc ngựa cho kị binh.[2] Chuikov và những người anh của mình đều nhập ngũ và chiến đấu trong Nội chiến Nga.[3]
Sự nghiệp
[sửa | sửa mã nguồn]
Nội chiến
[sửa | sửa mã nguồn]Chuikov tham gia Hồng Vệ binh (Nga) từ năm 1917 và Hồng quân từ năm 1918.[2] Tháng 10/1918 ông làm đại đội phó trong Phương diện quân phía Nam chống lại Bạch vệ. Đến mùa xuân năm 1919, ông làm Trung đoàn trưởng Trung đoàn 40 trong Tập đoàn quân số 5 do Mikhail Nikolayevich Tukhachevsky chỉ huy chiến đấu với Bạch vệ ở Kolchak, Sibir.[4]
Từ năm 1921 đến 1925, ông học ở Học viện Lục quân Frunze.[5] Nhờ thành tích học tập xuất sắc, Chuikov đã được mời ở lại Học viện Quân sự Frunze thêm một năm để học tiếng Trung và lịch sử tại Khoa Nghiên cứu Phương Đông.[6]
Chuikov đã chỉ huy Tập đoàn quân số 4 của Hồng quân trong Chiến tranh Liên Xô - Ba Lan, sau đó là chỉ huy Tập đoàn quân số 9 trong Chiến tranh Liên Xô-Phần Lan (1940). Sau đó được cử sang Trung Quốc để làm cố vấn cho Tưởng Giới Thạch.
Chiến tranh thế giới thứ hai
[sửa | sửa mã nguồn]
Tháng 5 năm 1942 ông được gọi trở về chỉ huy Tập đoàn quân 64 của Hồng quân đang đóng ở bờ Tây Sông Đông. Lúc này tình hình mặt trận Stalingrad ngày càng bất lợi cho Hồng quân khi 80 sư đoàn quân Đức Quốc xã và đồng minh phe Trục tấn công mãnh liệt và ép tuyến phòng ngự Liên Xô về phía Sông Volga. Tập đoàn quân 64 của Chuikov là một trong những lực lượng dự bị được điều động bổ sung cho tuyến phòng thủ thành phố. Sau một thời gian ngắn, Chuikov được giao chỉ huy Tập đoàn quân 62 lúc này đang nằm ở vị trí trọng yếu hơn cả khi chịu áp lực trực tiếp mạnh nhất của quân Đức, đặc biệt là của Tập đoàn quân dã chiến 16.
Ngày 23 tháng 8, Tập đoàn quân 62 bị cắt đứt khỏi khối quân chủ lực Liên Xô và lâm vào tình thế gần như tuyệt vọng trong tình thế bị tấn công cả trước mặt và sau lưng bởi Tập đoàn quân số 6 Đức Quốc xã, Không quân Đức cũng liên tục ném bom hủy diệt thành phố. Tuy vậy Chuikov và các chiến sĩ của mình vẫn chiến đấu ngoan cường trong thành phố với sự giúp đỡ của người dân Stalingrad, cả công nhân và phụ nữ cũng cầm súng chiến đấu, họ tận dụng mọi ngôi nhà còn đứng vững sau những trận không kích để làm công sự. Tuy quân Đức tiến công cũng rất mãnh liệt và dũng cảm nhưng họ không thể chiếm được thành phố trước sức kháng cự kiên cường của Tập đoàn quân 62 do trung tướng Chuikov chỉ huy, khẩu hiệu của các chiến sĩ Hồng quân là "Không lùi một bước!". Từ tập đoàn quân này đã xuất hiện nhiều gương mặt Anh hùng Liên Xô nổi tiếng như Vasily Zaytsev, chiến sĩ bắn tỉa thuộc Sư đoàn lính bắn tỉa số 13.
Sau chiến thắng Stalingrad, Tập đoàn quân 62 được vinh dự mang tên Tập đoàn quân Cận vệ số 8 và vẫn do Chuikov chỉ huy. Tập đoàn quân này đã tham gia vào Chiến dịch Berlin, 1945 trong thành phần Phương diện quân Belorussia số 1. Tập đoàn quân của Chuikov nổi tiếng với việc tiến quân rất nhanh qua Ba Lan mặc dù gặp nhiều khó khăn về địa hình.
Sau chiến tranh
[sửa | sửa mã nguồn]
Sau khi quân Đức đầu hàng, Chuikov ở lại Đức và giữ cương vị Tư lệnh các lực lượng Liên Xô tại Đức từ năm 1949 đến năm 1953. Tiếp đó, ông được cử làm Tư lệnh Quân khu Kiev và được phong hàm Nguyên soái Liên Xô ngày 11 tháng 3 năm 1955. Từ năm 1960 đến năm 1964 Chuikov là Tư lệnh Bộ binh Hồng quân. Ông nghỉ hưu năm 1972.
Vasily Chuikov là cố vấn chính cho việc xây dựng Khu tưởng niệm chiến thắng Stalingrad tại đồi Mamayev Kurgan. Sau khi ông mất ngày 18 tháng 3 năm 1982, Chuikov đã được chôn cất tại đây và ông là Nguyên soái Liên Xô đầu tiên được chôn cất ngoài Moskva.
Cấp bậc
[sửa | sửa mã nguồn]- Đại tá (1936)
- Lữ đoàn trưởng (17/2/1938);
- Sư đoàn trưởng (23/7/1938);
- Tư lệnh quân đoàn (9/2/1939);
- Trung tướng (4/6/1940);
- Thượng tướng (27/10/1943);
- Đại tướng (12/11/1948);
- Nguyên soái Liên Xô (11/3/1955).
Danh hiệu và giải thưởng
[sửa | sửa mã nguồn]Liên Xô
[sửa | sửa mã nguồn]- Công dân danh dự của Volgograd[7]
Nước ngoài
[sửa | sửa mã nguồn]
Xem thêm
[sửa | sửa mã nguồn]Tham khảo
[sửa | sửa mã nguồn]- ↑ Beevor, Antony (2002). The fall of Berlin, 1945. New York: Viking. ISBN 978-0-670-03041-5.
- 1 2 Jones 2010, tr. 73.
- ↑ Jones 2010, tr. 72.
- ↑ Jones 2010, tr. 74.
- ↑ Jones 2010, tr. 75.
- ↑ 中东路事件孙中山苏联顾问率苏军大败张学良 [Soviet Advisor to Sun Yat-sen lead Soviet Military of defeat Zhang Xueliang] (bằng tiếng Trung). China Internet Information Center. ngày 24 tháng 5 năm 2013 [2010].
- ↑ В последний путь // газета "Красная звезда" от 23 марта 1982 [Cáo phó chính thức về cái chết của Nguyên soái V. I. Chuikov]
Thư mục
[sửa | sửa mã nguồn]- Jones, Michael K. (2010). Stalingrad: How the Red Army Triumphed. UK: Pen & Sword Books. ISBN 978-1-84884-201-4.
Liên kết ngoài
[sửa | sửa mã nguồn]- Hồi ký của Chuikov (tiếng Nga)