Đại ngộ triệt để

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đại ngộ triệt để, bản thân nó cũng vốn là đại ngộ, khác với đại ngộ, những trường hợp chưa đến được đại ngộ đều được gọi là tiểu ngộ, tức là cái ngộ từng phần, từng đọan. Đại ngộ là cái ngộ sau cùng, sau khi rũ sạch tất cả các triền phược, các trần cấu, tất cả các ý thức, cũng tức là tất cả các ý niệm mà ta thường gọi là tạp niệm. Người đạt đến trạng thái đại ngộ hay đại ngộ triệt để thì mọi cử chỉ hành động như đi trong chốn không người, cũng ví như đi trong hư không, nhưng không có nghĩa là họ chẳng biết đến điều gì xung quanh, đơn giản hơn, họ đã đạt đến sự giải thoát hoàn toàn các ý niệm, các ràng buộc hiện tại, một các nói khác, nó cũng là sự giải thoát triệt để. Nói đến sự giải thoát, một thiền sư cổ nhân khi được một đệ tử hỏi: "Thế nào là giải thoát?" đã trả lời một cách rất đơn giản và thẳng tắt: "Cái gì ràng buộc ông?". Đây không phải là đề tài được đem ra thảo luận hay học hỏi, vì vốn sự đại ngộ - đại ngộ triệt để - giải thoát triệt để - bản thân nó thuộc về sự hành, tức do thực hành mà đạt đến, nó là một trạng thái không thể diễn đạt bằng ngôn ngữ.

Trong thế gian, người đạt đến sự đại ngộ không nhiều, hay nói cách khác, nó rất hiếm. Sự kiến tánh chỉ mới thấy được tâm tánh mình, tuy nhiên đến đây, khi thấy được tâm tánh mình, họ sẽ phát hiện ra còn một số (ít hay nhiều) triền phược, trần cấu, tập khí (cũng là nghiệp thức) ... ở dạng rất tinh vi mà trong thiền gọi là vi tế, họ cần phải gội rửa sạch hết các vi tế này. Trong giai đoạn cuối này, đây là một điều rất khó thực hiện nếu không được sự dẫn dắt của người mà ta thường gọi là bậc chân tu hay chân sư.

Con đường để đến dược sự đại ngộ đòi hỏi phải đi đúng con đường chân tu nhưng phần đông mọi người đều không hiểu được chính xác thế nào là chân tu. Thật ra nó rất đơn giản, rất đơn giản và thực sự rất đơn giản. Không nhất thiết phải ở trong một môi trường thích hợp như chùa chiền, thiền viện, hay ở một nơi nú rừng thanh vắng, sự chân tu này phải được tôi luyện đứng cách thức của nó. Trong vô số con đường, chỉ duy nhất một con đường đi đến được nó, con đường này lại đầy dẫy cạm bẫy trần gian, cạm bẫy ý thức, cho nên nếu một người ở nơi chốn phồn hoa đô hội, đầy dẫy những tham vọng mà từ thân đến tâm họ đều không bị sự đời ràng buộc, người này có khả năng đại ngộ triệt để rất lớn. Sự đạt đạo ví như hoa sen xuất thân từ trong bùn lầy tanh hôi mà đạt đến được sự trong trắng thanh khiết vô ngần, điều này rất đáng quý, tựa như ở trong địa ngục mà thoát khỏi mọi sự khổ não thì địa ngục cũng chính là thiên đàng vậy![cần dẫn nguồn]