Phụ nữ giải khuây

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Comfort women
Tên tiếng Nhật
Kanji 慰安婦
Rōmaji ianfu
Tên khác tiếng Nhật
Kanji 従軍慰安婦
Rōmaji jūgun-ianfu
Tên tiếng Trung
Phồn thể 慰安婦
Giản thể 慰安妇
Bính âm Hán ngữ Wèiān Fù
Wade-Giles Wei-An Fu
Tên tiếng Triều Tiên
Hangul 위안부
Hanja 慰安婦
La tinh hóa sửa đổi wianbu
McCune-Reischauer wianbu
Tên khác tiếng Triều Tiên
Hangul 일본군 성노예
Hanja 日本軍 性奴隸
La tinh hóa sửa đổi ilbongun seongnoye
McCune-Reischauer ilbon'gun sŏngnoye

Phụ nữ giải khuây hay Ủy an phụ là từ chỉ những người phụ nữ bị quân đội chiếm đóng của Đế quốc Nhật Bản hãm hiếp, họ là phụ nữ các nước bị Nhật Bản chiếm đóng như Trung Quốc, Triều Tiên, Việt Nam, Indonesia, Malaysia. Đây là những người bị quân đội Nhật Bản ép buộc làm nô lệ tình dục trước thế chiến 2.[1][2]

Ước tính có khoảng 200.000 liên quan, theo ước tính của các học giả người Nhật thì ít nhất cũng có khoảng 20.000 người liên quan và ước có đến 410.000 người liên quan theo tính toán của các học giả Trung Quốc,[3] nhưng con số chính xác thì vẫn đang được nghiên cứu và tranh cãi. Các nhà sử học và các nhà nghiên cứu tuyên bố rằng đa số nạn nhân là những người phụ nữ Triều Tiên, Trung Quốc, Nhật BảnPhilippines,[4] nhưng phụ nữ các nước Thái Lan, Việt Nam, Malaysia, Đài Loan, Indonesia, và các khu vực bị Nhật Bản chiếm đóng khác cũng bị sử dụng vào các "trạm giải khuây". Các trạm này nằm ở Nhật Bản, Trung Quốc, Philippines, Indonesia, và lúc đó là Malaya, Thái Lan, lúc đó là Miến Điện, lúc đó là New Guinea, Hương Cảng, Áo Môn, và lúc đó đang là Đông Dương thuộc Pháp.[5]

Phụ nữ trẻ từ các quốc gia dưới sự kiểm soát của Đế quốc Nhật Bản đã bị cho là bị bắt cóc khỏi nhà của họ. Trong một số trường hợp, phụ nữ cũng được tuyển mộ làm việc trong quân đội.[6] Có tài liệu ghi chép lại rằng quân đội Nhật Bản tuyển dụng phụ nữ thông qua sự ép buộc.[7] Tuy nhiên, vài người Nhật như nhà sử học Ikuhiko Hata, đã bác bỏ ý kiến cho rằng có sự tuyển mộ bắt buộc phụ nữ giải khuây có tổ chức từ chính phủ hay quân đội Nhật Bản.[8]

Tham khảo [sửa]

  1. ^ Tessa Morris-Suzuki (8 tháng 3 năm 2007), Japan’s ‘Comfort Women’: It's time for the truth (in the ordinary, everyday sense of the word), The Asia-Pacific Journal: Japan Focus, truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2008 
  2. ^ WCCW 2004.
  3. ^ Rose 2005, tr. 88.
  4. ^ http://womenshistory.about.com/od/warwwii/a/comfort_women.htm
  5. ^ Reuters 2007-03-05.
  6. ^ Yoshimi 2000, tr. 100–101, 105-106, 110-111;
    Fackler 2007-03-06;
    BBC 2007-03-02;
    BBC 2007-03-08.
  7. ^ Ministerie van Buitenlandse zaken 1994, tr. 6–9, 11, 13–14.
  8. ^ Hata Ikuhiko, NO ORGANIZED OR FORCED RECRUITMENT: MISCONCEPTIONS ABOUT COMFORT WOMEN AND THE JAPANESE MILITARY (PDF), hassin.sejp.net, truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2008  (First published in Shokun May, 2007 issue in Japanese. Translated by Society for the Dissemination of Historical Fact).