Sukhoi Superjet 100

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Sukhoi Superjet
SSJ-100 bort3 2.jpg
Kiểu máy bay hành khách
Hãng sản xuất Sukhoi hợp tác với Ilyushin, Yakovlev, BoeingPowerJet
Chuyến bay đầu tiên 2008
Được giới thiệu 9.2007
Tình trạng đang được phát triển
Hãng sử dụng chính Aeroflot
Chi phí máy bay ~ 26 triệu đô-la Mỹ
Những phương án tương tự Superjet 75
Superjet 95

Sukhoi Superjet 100 là họ máy bay liên vùng có hệ thống kiểm soát bay loại 75-95 chỗ, do bộ phận chế tạo máy bay dân sự của Sukhoi cộng tác với một số hãng hàng không phương Tây phát triển. Sukhoi Superjet 100 cất cánh lần đầu vào ngày 19 tháng 5 năm 2008, được Ủy ban Hàng không Liên Quốc gia cấp chứng nhận vào tháng 1 năm 2011, có chuyến bay thương mại đầu tiên vào ngày 21 tháng 4 năm 2011 Yerevan tới Sankt-Peterburg. Đây là chiếc máy bay mà các công ty Nga chủ yếu thực hiện chế tạo khung thân máy bay, còn hệ thống điện tử trang bị hầu hết do công ty Phương Tây sản xuất.[3]

Phát triển[sửa | sửa mã nguồn]

Những nhà thầu chính: Boeing[1], Ilyushin, Yakovlev, và PowerJet. SNECMA tài trợ cho dự án. Hãng Hàng không Hindu đang đàm phán để tham gia. Các phân phối sẽ được thực hiện trong 2008.

Việc sản xuất được thực hiện ở Komsomolsk sông Amur, Nga.

Có 2 loại: "Superjet 100-75" (SSJ 100-75) và "SSJ 100-95".

Tập đoàn NAPO thuộc Sukhoi sản xuất phần mũi, cánh đuôi đứng – ngang và Tập đoàn KnAAPO chế tạo cặp cánh chính. Cửa sổ, ghế ngồi khoang lái và khoang hành khách do các nhà thầu phương Tây đảm nhiệm. Về động cơ, NPO Saturn (Nga) đã hợp tác với Snecma Moteurs Pháp để thiết kế động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt đẩy SaM146 cho phép đạt tốc độ tối đa 870 km/h, trần bay 12.500m, tầm bay tùy theo tải trọng (hàng hóa, hành khách) từ 2.900-4.500 km.

Về việc phát triển hệ thống điện tử, công ty Thales (Pháp) cung cấp hầu hết các thiết bị: màn hình tinh thể lỏng trong buồng lái, thiết bị liên lạc, thiết bị định vị tương tự với thiết kế nổi tiếng Airbus A380. Công ty CMC Electronics (Canada) đã cung cấp cho Superjet hệ thống kiểm soát lái CMA-9000. Công ty Thụy Điển Leibherr Aerospace đã hợp tác với trung tâm thiết kế Voscod của Nga thiết kế hệ thống điều khiển bay cho Sukhoi Superjet. Leibherr còn phát triển hệ thống điều khiển và điều hòa không khí cho máy bay. Hệ thống cung cấp nguồn điện trên máy bay do công ty Honeywell (Mỹ) thực hiện. Ngoài ra, các công ty Pháp tham gia thiết kế hệ thống càng hạ cánh cho máy bay.

Chiếc SSJ-100 được chế tạo bởi hãng máy bay chiến đấu Sukhoi, đã cất cánh lần đầu tiên vào năm 2008 và bắt đầu các chuyến bay thương mại từ năm 2011. Sự kiện này đã được giới chức Nga hy vọng sẽ đánh dấu một bước ngoặt lịch sử đối với ngành công nghiệp hàng không dân dụng Nga. Cho đến nay, trong ngành hàng không Nga, các loại máy bay cũ kỹ, với kiểu dáng... kỳ cục từ thời Liên Xô vẫn chiếm "ưu thế", trong khi Superjet là một dự án hoàn toàn mới, nhằm đem lại hình ảnh mới và hiện đại của sức mạnh kỹ thuật hàng không Nga trước thế giới.[4]

Sukhoi-Superjet 100 được lên kế hoạch thay thế máy bay Tupolev Tu-134, "chú ngựa thồ" của hàng không Nga chặng ngắn – vốn đã xảy ra nhiều tai nạn nghiêm trọng trong một thập kỷ qua và đã bị nhiều hãng hàng không kể cả có Aeroflot (Nga) ngừng khai thác. Sukhoi Superjet-100 là mẫu máy bay mới được sản xuất nhằm hướng đến phát triển ngành hàng không dân dụng hiện đại của Nga. Nga muốn dùng loại phi cơ này để lấy lại hình ảnh trong mắt thế giới về các máy bay thời Xô Viết.

Hãng hàng không Armavia của Armenia cho biết họ đã trả lại chiếc máy bay Superjet-100 cho nhà sản xuất vì lí do bảo dưỡng không thuận tiện. Ông Mikhail Bagdasarov, chủ tịch hãng hàng không Armavia khẳng định hãng này không tiếp tục sử dụng máy bay Superjet-100 vì chất lượng của nó dưới mức tiêu chuẩn trong hợp đồng.[2]

""Chúng tôi nhận thấy rất bất tiện khi mua máy bay Superjet-100 bởi vì nó yêu cầu phải bảo dưỡng ngay trong năm đầu tiên sử dụng", theo phát ngôn viên của hãng hàng không Armavia.

Sau vụ Sukhoi Superjet 100 rơi ở Indonesia, hãng hàng không PT Sky Aviation của Indonesia cũng cho biết họ sẽ xem xét lại hợp đồng mua 12 máy bay Superjet-100 của công ty Sukhoi.[2] Và sau đó họ quyết định tiếp tục hợp đồng và dự tính khai thác mà không có bất kỳ hạn chế gì[3].

Sukhoi Superjet 100 đã gặp rất nhiều trục trặc nhỏ khi phục vụ cho hãng hàng không Aeroflot trong khi hãng chịu áp lực lớn của chính phủ Nga nhằm phải tăng thêm máy bay Nga vào đội bay của hãng.[4]

Đặt hàng[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày Hãng hàng không EIS Superjet 100–95 Tùy chọn Giao hàng
22 Tháng 11 năm 2005 Nga Finance Leasing Company 2011 10
7 Tháng 12 năm 2005 Nga Aeroflot 2011–2014 30 15
14 Tháng 9 năm 2007 Armenia Armavia 2011 2 2 1[5]
15 Tháng 7 năm 2008 Nga Avia Leasing (for UTAir) 2011–2013 24
5 Tháng 12 năm 2008 Indonesia Kartika Airlines 2012–2014 30
15 Tháng 6 năm 2009 Hungary Malev Hungarian Airlines 2012–2014 15 15
17 Tháng 6 năm 2009 Nga Gazpromavia TBD 10
21 Tháng 8 năm 2009 Nga Yakutia Airlines (lease from FLC) 2011 2
21 Tháng 5 năm 2010 Lào Phongsavanh Airlines 2012 3 6
21 Tháng 7 năm 2010 Thái Lan Orient Thai Airlines 2012–2014 12 12
21 Tháng 7 năm 2010 Bermuda Pearl Aircraft Corporation[6][7] 2012 30 15
2 Tháng 9 năm 2010 Hoa Kỳ Willis Lease Finance[8] 2012 6 4
17 Tháng 1 năm 2011 México Interjet[9][10] 2012 15 5
Total: 189 74 1

Air France, Lufthansa, SASIberia là khách hàng tiềm năng.[cần dẫn nguồn]

Tai nạn[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 9/5/2012, một chiếc máy bay Sukhoi Superjet 100 của Nga đã gặp tai nạn trong chuyến bay trình diễn tại sườn núi Salak, Indonesia. Chiếc máy bay biến mất trên màn hình radar chỉ sau 50 phút cất cánh. Đã có 50 người trên chiếc máy bay gặp nạn bao gồm 8 phi hành đoàn và 42 hành khách. Chiếc máy bay đâm phải sườn núi dựng đứng cao 2200 mét và vỡ ra thành từng mảnh nhỏ. Thủ tướng Nga Dmitry Medvedev đã thành lập một ủy ban để điều tra về tai nạn. Đây là vụ tai nạn thảm khốc nhất của Superjet 100. Vụ tai nạn là tổn thất đầu tiên của một chiếc SSJ-100.[11]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]