Công nữ Ngọc Tú

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Công Nữ Ngọc Tú)
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Từ Thuận Chính phi
慈順正妃
Vương phi chúa Trịnh
Thông tin chung
Phu quânTrịnh Tráng
Hậu duệ
Tên đầy đủ
Nguyễn Thị Ngọc Tú (阮氏玉秀)
Thụy hiệu
Từ Thuận Chính phi (慈順正妃)
Tước hiệuCông nữ
Vương phi
Thân phụNguyễn Hoàng
Sinh
làng Sài Sơn, huyện Vĩnh Phúc, Thanh Hóa
Mất1631
Thăng Long
An tánglàng Nguyệt Áng (huyện Lôi Dương), Thanh Hóa

Nguyễn Phúc Ngọc Tú hay Công nữ Ngọc Tú (? - 1631)[1] là con gái của Đoan Quận công Nguyễn Hoàng, sau trở thành một trong hai Chính phi của Thanh Đô vương Trịnh Tráng.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nguyễn Phúc Ngọc Tú hay Nguyễn Thị Ngọc Tú là con gái thứ hai của Chúa Tiên Nguyễn Hoàng. Bà được cho là do Gia Dụ Hoàng hậu sinh ra,[2] cũng tức là em gái cùng mẹ với Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên.[3] Tháng 10 năm 1600, sau khi dời vào Thanh Hóa, Nguyễn Hoàng vì để tránh sự nghi ngờ của chúa Trịnh mà đã gả con gái là Ngọc Tú cho Trịnh Tráng, con trai của chúa Trịnh Tùng bấy giờ.[4][5]

Tháng 6 năm 1623, Trịnh Tùng nối chúa Trịnh, Ngọc Tú được lập làm Tây cung[6]. Sau đó, bà bí mật sau Nguyễn Cửu Kiều đem thư và bửu ấn vào Thuận Hóa cho chúa Nguyễn.[6] Đến tháng 9 năm 1628, bà lại cho tu sửa chùa Long Ân ở thành Thăng Long, lập bia ghi chép lại công đức của Nguyễn KimNguyễn Hoàng. Về sau, chùa này được Minh Mạng đổi tên thành "Sùng Ân", đến năm đầu Thuận Trị lại đổi thành chùa "Hoàng Ân".[7]

Ngày 24 tháng 4 năm 1631, bà qua đời, được truy phong làm Chính phi, thụy "Từ Thuận" (慈順).[1][8]

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b Hội đồng trị sự Nguyễn Phúc tộc (1995). Cao Vĩnh (biên tập). Nguyễn Phúc tộc Thế phả (PDF). Huế: Nhà xuất bản Thuận Hóa. tr. 118. OCLC 34545208.
  2. ^ Trịnh Xuân Tiến (2001). Khang vương Trịnh Căn. Nhà xuất bản Lao động. tr. 73. OCLC 52853677.
  3. ^ a b Đặng Duy Phúc (2007). Giản yếu sử Việt Nam. Nhà xuất bản Hà Nội. tr. 399. OCLC 223694968.
  4. ^ Hội sử học Thừa Thiên-Huế (1998). Huế xưa & nay. Hội sử học Thừa Thiên-Huế. tr. 37. OCLC 1083786771.
  5. ^ Quốc sử quán triều Nguyễn (2002), tr. 35
  6. ^ a b Quốc sử quán triều Nguyễn (2002), tr. 41
  7. ^ Quốc sử quán triều Nguyễn (2002), tr. 43
  8. ^ Quốc sử quán triều Nguyễn (1997). Đại Nam chính biên liệt truyện, Tập 1. Huế: Nhà xuất bản Thuận Hóa. tr. 73. OCLC 833659142.
  9. ^ Trịnh Xuân Tiến (2006). Linh vương Trịnh Khải. Nhà xuất bản Lao động. tr. 195. OCLC 191897997.
  10. ^ Lê Tiên Long (11 tháng 3 năm 2018). “Những bà hoàng hậu có chồng con rồi mới lấy vua”. Báo Lao động. Truy cập 1 tháng 6 năm 2021.

Nguồn[sửa | sửa mã nguồn]