Chính trị Philippines

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Coat of arms of the Philippines.svg
Bài này nằm trong loạt bài về:
Chính trị và chính phủ
Philippines

Chính trị của Philippines hoạt động trong khuôn khổ tổ chức của một nước cộng hòa dân chủ đại nghị với một tổng thống chế. Tổng thống vừa là nguyên thủ quốc gia vừa là người đứng đầu chính phủ trong một hệ thống đa đảng. Hệ thống này xoay quanh  ba nhánh quyền lực tách biệt nhưng phụ thuộc lẫn nhau: ngành lập pháp, ngành hành pháp, và ngành tư pháp. Quyền hành pháp được chính phủ thực hiện dưới sự lãnh đạo của tổng thống. Quyền lập pháp được trao cho cả chính phủ và hai viện Quốc hội: Thượng viện và Hạ viện. Quyền tư pháp được trao cho tòa án Tòa án Tối cao Philippines là cơ quan xét xử cao nhất.

Các cuộc bầu cử được một Ủy ban độc lập về bầu cử quản lý, diễn ra ba năm một lần bắt đầu từ năm 1992. Được tổ chức vào ngày Thứ Hai thứ hai của tháng 5, người chiến thắng trong cuộc bầu cử nhậm chức vào ngày 30 tháng sáu.

Chính quyền địa phương được tạo thành từ các đơn vị chính quyền địa phương từ các tỉnh, khu vực, thành phố và barangay. Trong khi các khu vực hầu hết không có quyền lực chính trị, và tồn tại đơn thuần chỉ với mục đích quản trị, các khu tự trị có quyền hạn mở rộng hơn so với các đơn vị chính quyền địa phương khác. Trong khi các đơn vị chính quyền địa phương dược tự chủ tài chính, phần lớn ngân sách của họ có nguồn gốc từ ngân quỹ chính phủ quốc gia, khiến quyền tự chủ thực sự của họ rất đáng nghi ngờ.

Lập pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Quốc hội là cơ quan lập pháp lưỡng viện. Thượng viện, gồm 24 thượng nghị sĩ được bầu cử phổ thông đầu phiếu theo quy tắc quá bán. Các thượng nghị sĩ sẽ bầu 1 người trong số đó làm Chủ tịch Thượng viện. Hạ viện hiện nay gồm 292 đại biểu, với không quá 20% trong số này được bầu thông qua hệ thống danh sách các đảng, với phần còn lại được bầu từ các khu vực bầu cử lập pháp. Đứng đầu Hạ viện là người phát ngôn Hạ viện.

Mỗi dự luật cần sự đồng ý của cả hai viện để được trình ký lên Tổng thống. Nếu tổng thống phủ quyết các dự luật, Quốc hội có thể vượt lên trên phủ quyết này với đa số hai phần ba. Nếu một trong hai viện bình chọn không đồng ý với một dự luật hoặc không hành động sau khi bị trì hoãn vô thời hạn, dự luật bị bỏ đi và nó sẽ phải được đề xuất lại trong kỳ quốc hội tiếp theo, với quá trình này bắt đầu lại từ đầu. Các quyết định của Quốc hội chủ yếu là thông qua đa số phiếu, ngoại trừ việc bỏ phiếu về việc sửa đổi hiến pháp và các vấn đề khác. Mỗi viện có sức mạnh vốn có của mình, với Thượng viện trao quyền bỏ phiếu về hiệp ước, trong khi Hạ viện chỉ có thể giới thiệu các dự luật ngân sách và thuế. Hiến pháp quy định Quốc hội có quyền luận tội viên chức chính phủ, với Hạ viện có quyền lực để buộc tội viên chức, và Thượng viện có quyền lực để xét xử viên chức bị buộc tội.

Hành pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Malacañang Palace, nhìn từ sông Pasig, là nơi ở chính thức của Tổng thống.

Quyền hành pháp được trao cho Tổng thống; Tuy nhiên trong thực tế, Tổng thống lại giao quyền lực của mình cho một nội các. Tổng thống vừa là nguyên thủ quốc gia vừa là người đứng đầu chính phủ,  được bầu trực tiếp với nhiệm kỳ sáu năm bằng phổ thông đầu phiếu cao nhất. Trong trường hợp Tổng thống bị chết, từ chức hoặc mất sức, Phó Tổng thống sẽ hành động như tổng thống cho đến khi hết nhiệm kỳ. Phó Tổng thống được bầu riêng rẽ với Tổng thống, và có thể của đảng chính trị khác. Trong khi Phó tổng thống không có quyền lập hiến nào ngoài việc được làm tổng thống khi Tổng thống không có khả năng làm việc, Tổng thống có thể cung cấp cho Phó Tổng thống một văn phòng nội các. Nội các này chủ yếu gồm những người đứng đầu của các cơ quan hành pháp cung cấp các dịch vụ cho người dân, và các quan chức cấp bộ trưởng khác.

Tư pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Cơ quan tư pháp gồm Tòa án tối cao và Toà án cấp dưới khác. Tòa án Tối cao là tòa án cuối cùng và quyết định về tính hợp hiến của luật qua xét xử. Tổng thống chọn thẩm phán và thẩm phán từ ứng cử viên được Tư pháp và Hội đồng luật sư đưa ra. Tòa án phúc thẩm cao thứ hai, Tòa án phúc thẩm thuế xử về các vấn đề thuế, và Sandiganbayan (Tòa án Nhân dân) là một tòa án đặc biệt cho những sai phạm của chính phủ. Các Tòa sơ thẩm khu vực (RTC) là các tòa án xét xử chính. Các Tòa sơ thẩm khu vực dựa trên các khu vực tư pháp, trong đó gần như tương ứng với các khu vực hành chính. Mỗi RTC có ít nhất một chi nhánh tại các tỉnh và xử lý hầu hết các vụ án hình sự và dân sự; một số chi nhánh của một RTC có thể được chỉ định là tòa án gia đình và tòa án môi trường. Tòa sơ thẩm thành phố xử các tội có mức độ nghiêm trọng thấp hơn.

Cơ quan thanh tra điều tra và truy tố các quan chức chính phủ về tội phạm lạm dụng quyền hạn được chính phủ giao. Văn phòng của Tổng Luật sư đại diện cho chính phủ trong các vụ việc pháp luật.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]