Daniel Kahneman

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Daniel Kahneman
Daniel KAHNEMAN.jpg
Sinh5 tháng 3, 1934 (86 tuổi)
Tel Aviv
Quốc tịchHoa Kỳ, Israel
Trường lớpĐại học California, Berkeley Ph.D, 1961
Đại học Hebrew B.A., 1954
Nổi tiếng vìNhận thức sai lệch
Kinh tế học hành vi
Lý thuyết triển vọng
Giải thưởngGiải thưởng thành tựu suốt đời của APA (2007)
Giải Nodel Kinh tế (2002)
Giải đóng góp khoa học xuất sắc của APS (1982)
Giải Grawemeyer Đại học Louisville (2003)
Sự nghiệp khoa học
NgànhTâm lý học, kinh tế học
Nơi công tácĐại học Princeton 1993–
Đại học California, Berkeley 1986–93
Đại học British Columbia 1978–86
Trung tâm nghiên cứu cao cấp về khoa học hành vi 1972–73
Đại học Hebrew Jerusalem 1961–77
Người hướng dẫn luận án tiến sĩSusan M. Ervin-Tripp

Daniel Kahneman (tiếng Hebrew: דניאל כהנמן‎) (sinh ngày 5 tháng 3 năm 1934) là một nhà tâm lý học, người thắng giải Nobel Kinh tế năm 2002, ông là người Mỹ gốc Israel. Các nghiên cứu của ông về tâm lý khi phán quyết và ra quyết định, kinh tế học hành vi và tâm lý học hưởng thụ.

Cùng với Amos Tversky và những người khác, Kahneman đã tạo lập một cơ sở nhận thức cho những lỗi phổ biến của con người phát sinh từ đánh giá kinh nghiệm và thành kiến (Kahneman & Tversky, 1973; Kahneman, Slovic & Tversky, 1982; Tversky & Kahneman, 1974), và phát triển lý thuyết triển vọng (Kahneman & Tversky, 1979). Ông được trao giải Nobel Kinh tế năm 2002 cho công trình của ông về lý thuyết triển vọng.

Năm 2011, tạp chí Chính sách đối ngoại đưa ông vào danh sách các nhà tư tưởng hàng đầu toàn cầu.[1] Cùng năm, cuốn sách của ông Tư duy, nhanh và chậm đã được xuất bản và trở thành một cuốn sách ăn khách. Trong cuốn sách này đã tóm tắt nhiều nghiên cứu của ông.

Hiện nay, ông là giáo sư danh dự về tâm lý học và các vấn đề công cộng tại trường Woodrow Wilson thuộc Đại học Princeton. Kahneman là đồng sáng lập của The Greatest Good, một công ty tư vấn hoạt động từ thiện và doanh nghiệp. Ông kết hôn với Anne Treisman, bà là thành viên hiệp hội hoàng gia.[2]

Các tác phẩm xuất bản[sửa | sửa mã nguồn]

Dưới đây là một phần các ấn bản của ông.

Bài báo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Kahneman, D.; Beatty, J. (1966). “Pupil diameter and load on memory”. Science. 154 (3756): 1583–1585. doi:10.1126/science.154.3756.1583. PMID 5924930.
  • Tversky, A.; Kahneman, D. (1971). “Belief in the law of small numbers”. Psychological Bulletin. 76 (2): 105–110. doi:10.1037/h0031322.
  • Kahneman, D.; Tversky, A. (1972). “Subjective probability: A judgment of representativeness”. Cognitive Psychology. 3 (3): 430–454. doi:10.1016/0010-0285(72)90016-3.
  • Kahneman, D. (1973). Attention and effort. Englewood Cliffs, NJ: Prentice-Hall.
  • Kahneman, D.; Tversky, A. (1973). “On the psychology of prediction”. Psychological Review. 80 (4): 237–251. doi:10.1037/h0034747.
  • Tversky, A.; Kahneman, D. (1973). “Availability: A heuristic for judging frequency and probability”. Cognitive Psychology. 5 (2): 207–232. doi:10.1016/0010-0285(73)90033-9.
  • Tversky, A.; Kahneman, D. (1974). “Judgment under uncertainty: Heuristics and biases”. Science. 185 (4157): 1124–1131. doi:10.1126/science.185.4157.1124. PMID 17835457.
  • Kahneman, D.; Tversky, A. (1979). “Prospect theory: An analysis of decisions under risk”. Econometrica. 47 (2): 263–291. doi:10.2307/1914185. JSTOR 1914185.
  • Kahneman, D.; Tversky, A. (1979). “Prospect theory: An analysis of decisions under risk”. Econometrica. 47 (2): 313–327. doi:10.2307/1914185.
  • Tversky, A.; Kahneman, D. (1981). “The framing of decisions and the psychology of choice”. Science. 211 (4481): 453–458. doi:10.1126/science.7455683. PMID 7455683.
  • Kahneman, D.; Tversky, A. (1984). “Choices, values and frames”. American Psychologist. 39 (4): 341–350. doi:10.1037/0003-066X.39.4.341.
  • Kahneman, D.; Miller, D.T. (1986). “Norm theory: Comparing reality to its alternatives”. Psychological Review. 93 (2): 136–153. doi:10.1037/0033-295X.93.2.136.
  • Kahneman, D.; Knetsch, J.L.; Thaler, R.H. (1990). “Experimental tests of the endowment effect and the Coase theorem”. Journal of Political Economy. 98 (6): 1325–1348. doi:10.1086/261737.
  • Fredrickson, B. L.; Kahneman, D. (1993). “Duration neglect in retrospective evaluations of affective episodes”. Journal of Personality and Social Psychology. 65 (1): 45–55. doi:10.1037/0022-3514.65.1.45. PMID 8355141.
  • Kahneman, D.; Lovallo, D. (1993). “Timid choices and bold forecasts: A cognitive perspective on risk-taking”. Management Science. 39: 17–31. doi:10.1287/mnsc.39.1.17.
  • Kahneman, D.; Tversky, A. (1996). “On the reality of cognitive illusions”. Psychological Review. 103 (3): 582–591. doi:10.1037/0033-295X.103.3.582. PMID 8759048.
  • Schkade, D. A.; Kahneman, D. (1998). “Does living in California make people happy? A focusing illusion in judgments of life satisfaction”. Psychological Science. 9 (5): 340–346. doi:10.1111/1467-9280.00066.
  • Kahneman, D., Diener, E., & Schwarz, N. (Eds.). (1999). Well-being: The foundations of hedonic psychology. New York: Russell Sage Foundation.
  • Kahneman, D. (2003). “A perspective on judgment and choice: Mapping bounded rationality”. American Psychologist. 58 (9): 697–720. doi:10.1037/0003-066X.58.9.697. PMID 14584987.
  • Kahneman, D.; Krueger, A.; Schkade, D.; Schwarz, N.; Stone, A. (2006). “Would you be happier if you were richer? A focusing illusion” (PDF). Science. 312 (5782): 1908–10. doi:10.1126/science.1129688. PMID 16809528.
  • Kahneman, D. (2003). Maps of bounded rationality: A perspective on intuitive judgment and choice. In T. Frangsmyr (Ed.), Les Prix Nobel 2002 [Nobel Prizes 2002]. Stockholm, Sweden: Almquist & Wiksell International. Note that this chapter has two sections: the first is an autobiography (with a eulogy for Amos Tversky), and the second is a transcript of his Nobel lecture, which is what the title refers to. The autobiographical portion has been republished as: Kahneman, D. (2007). Daniel Kahneman. In G. Lindzey & W.M. Runyan (Eds.), A History of Psychology in Autobiography, Volume IX (pp. 155–197). Washington, DC: American Psychological Association. It is also available on the Nobel Prize website.
  • Professor Paul Bloom, Đại học Yale 2008, Yale Open Course, Introduction to Psychology, Lecture 10 Transcript

Sách[sửa | sửa mã nguồn]

Phỏng vấn[sửa | sửa mã nguồn]

  • 'Can We Trust Our Intuitions?' in Alex Voorhoeve Conversations on Ethics. Đại học Oxford Press, 2009. ISBN 978-0-19-921537-9 (Discusses Kahneman's views about the reliability of moral intuitions [case judgments] and the relevance of his work for the search for 'reflective equilibrium' in moral philosophy.)

Phỏng vấn trên radio

Phỏng vấn trực tuyến

  • Thinking about Thinking – An Interview with Daniel Kahneman (2011) [1]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “The FP Top 100 Global Thinkers. 71 Daniel Kahneman”. foreignpolicy.com. ngày 28 tháng 11 năm 2011. Truy cập ngày 3 tháng 11 năm 2012.
  2. ^ Kahneman, Daniel (2002). “Autobiography”. nobelprize.org. Truy cập ngày 3 tháng 11 năm 2012.

Tài liệu khác[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết[sửa | sửa mã nguồn]