Faisal của Ả Rập Saudi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Faisal
tiếng Ả Rập: فيصل بن عبدالعزيز آل سعود
King Faisal of Saudi Arabia on on arrival ceremony welcoming 05-27-1971 (cropped).jpg
Vua Ả Rập Saudi
Tại vị 2 tháng 11 năm 1964 – 25 tháng 3 năm 1975
Tiền nhiệm Saud
Kế nhiệm Khalid
Thông tin chung
Phối ngẫu

Sultana bint Ahmed Al Sudairi
Al Jawhara bint Saud Al Kabir
Haya bint Turki Al Turki

Iffat Al-Thunayan
Hậu duệ Prince Abdullah
Prince Mohammed
Princess Sara
Princess Lolowah
Prince Khalid
Prince Saud
Prince Sa'd
Prince Abdul-Rahman
Prince Bandar
Princess Latifa
Princess Munira
Princess al-Jauhara
Princess al-Anud
Princess Misha'il
Princess Fahda
Princess Nura
Prince Turki
Princess Haifa
Hoàng tộc House of Saud
Thân phụ King Abdulaziz
Thân mẫu Tarfa bint Abduallah bin Abdulateef al Sheekh
Sinh Tháng 4 năm 1906
Mất 25 tháng 3, 1975 (69 tuổi)
An táng 26 tháng 3 năm 1975Nghĩa trang Al Oud, Riyadh
Tôn giáo Hồi giáo

Faisal bin Abdulaziz Al Saud (tiếng Ả Rập: فيصل بن عبدالعزيز آل سعود Fayṣal ibn ‘Abd al-‘Azīz Āl Su‘ūd) (4/1906[1] - 25/3/1975) là một vị vua Ả Rập Saudi. Ông trị vì từ năm 1964 đến năm 1975. Là vua của Ả Rập Saudi, ông được ghi nhận là người có công giải cứu tài chính của đất nước và thực hiện chính sách hiện đại hóa và cải cách, trong khi các chủ đề đối ngoại của mình là thân Hồi giáo, chống cộng, và ủng hộ chủ nghĩa dân tộc Palestine[2][3]. Ông thành công trong việc ổn định bộ công quyền của vương quốc và triều đại của ông đã được dân Ả Rập Xê Út ưa thích[4]. Năm 1975, ông bị ám sát bởi cháu trai của ông Faisal bin Musaid. Ngày 25/3/1975, Vua Faisal của Ả Rập Saudi bị bắn bởi cháu có lịch sử bệnh tâm thần.

Thời trẻ[sửa | sửa mã nguồn]

Faisal bin Abdulaziz sinh ra tại Riyadh vào tháng 4 năm 1906[5]. Ông là con trai thứ ba của người sáng lập của Ả Rập Saudi, Vua Abdulaziz.[6] Mẹ của ông là Tarfa bint Abduallah bin Abdulateef al Sheekh[7], người đã kết hôn cùng Abdulaziz vào năm 1902 sau khi chiếm Riyadh. Bà xuất thân từ gia đình Al tro-Sheikh, con cháu của Muhammad bin Abdul-Wahhab. Ông ngoại Faisal, Abd Allah ibn Abd al-Latif Al ash-Sheikh, là một trong những giáo viên chính và cố vấn tôn giáo chính của Abdulaziz[8].

Mẹ ông qua đời khi ông còn rất trẻ, và ông đã được đưa nuôi nấng bởi ông ngoại của mình, Abd Allah ibn Abd al-Latif Al tro-Sheikh người đã dạy anh Kinh Qur'an và các nguyên tắc của Hồi giáo, một nền giáo dục để lại tác động đến ông trong phần còn lại của cuộc sống của mình. Faisal bin Abdulaziz chỉ có một em gái, Nurah. Cô đã kết hôn với người em họ, Khalid bin Muhammad bin Abdul Rahman, con trai của Muhammad bin Abdul Rahman.[9] Faisal lớn lên trong bầu không khí ở đó lòng can đảm được đánh giá rất cao và được khích lệ, không giống như tuổi thơ của hầu hết các anh em cùng của mình. Mẹ ông đã hướng ông phát triển các giá trị của lãnh đạo bộ tộc[10].

Năm 1919, chính phủ Anh đã mời vua Abdulaziz đến thăm London[11]. Tuy nhiên, ông không thể đi, nhưng phái Hoàng tử Faisal, 14 tuổi, đi thay ông và là người của hoàng gia Saudi hoàng gia đầu tiên từng đến thăm Anh[11]. Chuyến thăm của ông kéo dài năm tháng, và ông đã gặp gỡ với các quan chức. Trong cùng thời gian, ông cũng viếng thăm Pháp, một lần nữa là người của hoàng gia Ảrập đầu tiên thăm chính thức Pháp[12].

Kế hoạch yểm trợ Việt Nam Cộng Hòa[sửa | sửa mã nguồn]

Theo tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, Cựu Tổng trưởng Kế hoạch VNCH từ năm 1973 đến 1975, phụ tá về tái thiết của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, trong tình hình nguy kịch của chính phủ miền Nam vào mùa xuân năm 1975, vua Saud al Faisal cho biết ông có rất nhiều thiện cảm với nhân dân Miền Nam và vị vua đã bí mật đồng ý cho Miền Nam vay dài hạn khoản tiền lên đến $300 triệu (để bù đắp cho số tiền vừa bị Quốc hội Mỹ vét nạo hết) để mua tiếp liệu.

Tuy nhiên, trong lúc tiến sĩ Hưng đang sửa soạn để cùng với Ngoại trưởng Vương Văn Bắc lên đường đi Riyadh đàm phán, mong sớm có giải ngân thì vua Faisal bị chính cháu ruột mình sát hại.

Theo Lệnh rút khỏi Huế của Tổng thống Thiệu được gửi đến BBC, tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng đề cập tình tiết: Chính phủ Miền Nam bàng hoàng. Tổng thống Thiệu gửi điện văn chia buồn cùng Hoàng gia, nói tới nghĩa cử cao đẹp của ngài Faisal, cầu xin cho Allah sớm đưa Ngài về nơi cực lạc. Vì tình cảm cao đẹp ấy, Việt Nam Cộng hòa yêu cầu Hoàng gia tiếp tục thực hiện công cuộc yểm trợ Miền Nam như Ngài đã vạch ra. Thế nhưng, trong lúc tang gia bối rối, tình hình quốc nội xáo trộn, Hoàng gia Saudi "đâu còn thời giờ hay tinh thần mà để ý đến chuyện của nước khác" và kế hoạch yểm trợ cho miền Nam đã không thể diễn ra như dự kiến[13].

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “King Faisal Ibn Abdul Aziz Al Saud, Saudi Arabia”. Truy cập ngày 25 tháng 6 năm 2012. 
  2. ^ Faisal ibn Abd al Aziz ibn Saud Biography. Encyclopedia of World Biography. Truy cập ngày 16 tháng 3 năm 2007.
  3. ^ "King Faisal: Oil, Wealth and Power", TIME Magazine, ngày 7 tháng 4 năm 1975.
  4. ^ Hertog, Steffen. Princes, Brokers, and Bureaucrats: Oil and the State in Saudi Arabia. Ithaca: Cornell UP, 2010. Print.
  5. ^ “The kings of the Kingdom”. Ministry of Commerce and Industry. Truy cập ngày 28 tháng 7 năm 2012. 
  6. ^ Mouline, Nabil (April–June 2012). “Power and generational transition in Saudi Arabia” (PDF). Critique Internationale 46: 1–22. Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2012. 
  7. ^ Winberg Chai (ngày 22 tháng 9 năm 2005). Saudi Arabia: A Modern Reader. University Press. tr. 193. ISBN 978-0-88093-859-4. Truy cập ngày 26 tháng 2 năm 2013. 
  8. ^ Bligh, Alexander (1985). “The Saudi religious elite (Ulama) as participant in the political system of the kingdom”. International Journal of Middle East Studies 17: 37–50. 
  9. ^ AbuKhalil, As'ad (2004). The Battle for Saudi Arabia. Royalty, fundamentalism and global power. New York City: Seven Stories Press. ISBN 1-58322-610-9. 
  10. ^ Helen Chapin Metz biên tập (1992). Saudi Arabia: A Country Study. Washington: GPO for the Library of Congress. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2012. 
  11. ^ a ă Leon Hesser (ngày 30 tháng 11 năm 2004). Nurture the Heart, Feed the World: The Inspiring Life Journeys of Two Vagabonds. BookPros, LLC. tr. 104. ISBN 978-0-9744668-8-0. Truy cập ngày 27 tháng 2 năm 2013. 
  12. ^ Mark Weston (ngày 28 tháng 7 năm 2008). Prophets and Princes: Saudi Arabia from Muhammad to the Present. John Wiley & Sons. tr. 129. ISBN 978-0-470-18257-4. Truy cập ngày 27 tháng 2 năm 2013. 
  13. ^ “Lệnh rút khỏi Huế của Tổng thống Thiệu”. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]