Jack Phanh Thây

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Jack Phanh Thây
Drawing of a man with a pulled-up collar and pulled-down hat walking alone on a street watched by a group of well-dressed men behind him
Bức vẽ "Một nhân vật đáng ngờ với Ủy ban Cảnh giác East End" lấy từ The Illustrated London News, ngày 13 tháng 10 năm 1888
Tên khác"Sát nhân Whitechapel"
"Tạp dề da"
Chi tiết
Nạn nhânKhông xác định (được cho là có 5 vụ kinh điển)
Ngày1888–1891(?)
(1888: 5 vụ kinh điển)
Địa điểmWhitechapel và Spitalfields, Luân Đôn, Anh Quốc (5 vụ kinh điển)

Jack Phanh Thây là một kẻ giết người hàng loạt không rõ danh tính, hoạt động ở những khu vực có đa phần người nghèo sinh sống, xung quanh quận Whitechapel, Luân Đôn vào năm 1888. Trong cả các hồ sơ vụ án cũng như tường thuật báo chí đương thời, tên sát nhân này còn được gọi với những cái tên như Sát nhân Whitechapel hay Tạp dề da.

Các cuộc tấn công được quy trách nhiệm cho Jack Phanh Thây, phần lớn liên quan tới những gái mại dâm sống và làm việc trong các khu ổ chuột ở East End, Luân Đôn. Nạn nhân thường bị tên này rạch cổ họng rồi cắt xẻo vùng bụng. Có nhiều đề xuất cho rằng Jack Phanh Thây có kiến thức về giải phẫu hoặc phẫu thuật khi xét tới việc y đã cắt bỏ cơ quan nội tạng của ít nhất ba nạn nhân. Trong tháng 9 và tháng 10 năm 1888, tin đồn xung quanh giả thuyết các vụ giết người có liên quan đến nhau liên tục gia tăng, và nhiều cá nhân bắt đầu gửi các lá thư tới cho giới truyền thông cũng như Scotland Yard, tự nhận mình là kẻ thủ ác. Cái tên Jack Phanh Thây cũng bắt nguồn từ một lá thư như vậy rồi được phổ biến trên các phương tiện thông tin. Tuy nhiên, lá thư trên được nhiều người cho là một trò lừa bịp, có thể được viết bởi một ký giả, nhằm tăng sự quan tâm của dư luận cho câu chuyện và thúc đẩy doanh số bán báo. Geogre Lusk làm việc tại Ủy ban Cảnh giác Whitechapel, nhận được lá thư "Gửi từ Địa ngục", đi kèm một nửa quả thận người đã bảo quản, được cho là của một trong số các nạn nhân. Tính chất dã man phi thường của các vụ án mạng và công tác đưa tin của truyền thông đã khiến công chúng ngày một tin vào sự tồn tại của một kẻ giết người hàng loạt duy nhất, có biệt danh "Jack Phanh Thây".

Tầm phủ sóng báo chí sâu rộng đã mang tới cho Jack Phanh Thây danh tiếng vang xa và lâu dài trên trường quốc tế, huyền thoại về y cũng ngày càng được củng cố thêm. Một cuộc điều tra của cảnh sát về toàn bộ chuỗi 11 vụ giết người tàn bạo tại Whitechapel từ năm 1888 đến năm 1891, đã không thể tìm được sợi dây liên kết với những án mạng riêng trong năm 1888. Năm vụ hạ sát bao gồm các nạn nhân Mary Ann Nichols, Annie Chapman, Elizabeth Stride, Catherine EddowesMary Jane Kelly, diễn ra trong khoảng thời gian từ ngày 31 tháng 8 đến ngày 9 tháng 11 năm 1888, được biết tới với tên gọi "năm vụ kinh điển", thường bị coi là có liên quan nhiều nhất tới cùng một kẻ sát nhân. Những vụ giết người kể trên mãi vẫn là án mở, và những truyền thuyết xoay quanh các tội ác này trở thành sự kết hợp giữa nghiên cứu lịch sử, văn hóa dân gian và dã sử.

Bối cảnh xã hội[sửa | sửa mã nguồn]

Phụ nữ và trẻ em đang tụ tập trước một khu nhà trọ tập thể ở Whitechapel, gần các hiện trường vụ án của Jack Phanh Thây[1]

Làn sóng nhập cư Ailen ở Anh vào cuối thể kỷ 19, đã khiến dân số tại các thành phố lớn ngày càng gia tăng trong đó có vùng East End, Luân Đôn. Từ năm 1882, các khu vực tương tự lại tiếp tục đón nhận thêm những người tị nạn Do Thái chạy trốn khỏi các cuộc tàn sát diễn ra ở Sa quốc NgaĐông Âu. Năm 1888, giáo xứ khu Whitechapel ở East End, Luân Đôn, ngày một đông đúc với số dân tăng lên khoảng 80,000 người. Điều kiện nhà ở cũng như môi trường làm việc của những cư dân ở đây trở nên tồi tệ, và một tầng lớp hạ lưu nghèo khó đáng kể bắt đầu phát triển. Một nửa số trẻ em sinh ra tại East End chết trước khi lên năm. Cướp giật, bạo lực và nạn nghiện rượu diễn ra như cơm bữa, sự nghèo đói tràn lan đẩy nhiều phụ nữ vào con đường hành nghề mại dâm để kiếm sống qua ngày.

Tháng 10 năm 1888, Sở Cảnh sát Thủ đô Luân Đôn ước tính có tới 62 nhà thổ cùng 1,200 gái mại dâm trên khắp Whitechapel. Hàng đêm, khoảng 8,500 người cư trú trong 233 nhà trọ tập thể, với giá 4d cho một giường đơn mỗi tối. Ngoài ra, còn có các "nhà chài" được cột bằng dây, kéo qua từng gian phòng ngủ của mỗi nhà trọ, với chi phí 2d, dành cho trẻ em hoặc người lớn.

Gánh nặng kinh tế kéo theo sự gia tăng đều đặn các vấn đề bất ổn xã hội. Từ năm 1886 đến năm 1889, những cuộc biểu tình thường xuyên, chẳng hạn như Bloody Sunday (1887), đã khiến cảnh sát buộc phải can thiệp, đồng thời gây ra tình trạng náo động trong dân chúng. Chủ nghĩa bài Do Thái, giới tội phạm, sự phân biệt chủng tộc, những xáo trộn xã hội và tình trạng thiếu thốn vật chất nghiêm trọng đã ảnh hưởng tới nhận thức của công chúng rằng Whitechapel là một hang ổ khét tiếng của các hoạt động bất lương. Định kiến trên càng được củng cố vào mùa thu năm 1888 khi các phương tiện truyền thông đưa tin về hàng loạt vụ giết người tàn bạo và kỳ quái được quy trách nhiệm cho "Jack Phanh Thây", với một mức độ chưa từng có.

Các vụ giết người[sửa | sửa mã nguồn]

Victorian map of London marked with seven dots within a few streets of each other
Những địa điểm xảy ra bảy vụ giết người đầu tiên ở Whitechapel: Phố Osborn (giữa bên phải), George Yard (giữa bên trái), phố Hanbury (trên cùng), Buck's Row (ngoài cùng bên phải), phố Berner (dưới cùng bên phải), quảng trường Mitre (dưới cùng bên trái), và phố Dorset (giữa bên trái)

Số lượng lớn các vụ tấn công nhằm vào phụ nữ ở East End trong khoảng thời gian này, làm tăng thêm sự không chắc chắn về số nạn nhân bị sát hại bởi cùng một kẻ thủ ác. Sở cảnh sát Thủ đô Luân Đôn đã thêm 11 vụ giết người riêng biệt, kéo dài từ ngày 3 tháng 4 năm 1888 đến ngày 13 tháng 2 năm 1891, vào một danh sách ghi án chung mang tên "những vụ án mạng Whitechapel". Dù có nhiều ý kiến khác nhau xung quanh việc liệu các vụ giết người có liên quan tới cùng một tên sát nhân hay không, nhiều người vẫn cho là 5 trong số 11 án mạng ở Whitechapel, được gọi với cái tên "5 vụ kinh điển", chính là những tác phẩm của Jack Phanh Thây. Hầu hết các chuyên gia đều chỉ ra những đặc điểm nổi bật trong phương thức gây án (modus operandi) của Jack Phanh Thây bao gồm cứa sâu vùng cổ họng, sau đó xẻo diện rộng phần bụng và bộ phận sinh dục, cắt bỏ các cơ quan nội tạng rồi rạch nát khuôn mặt của nạn nhân. Hai vụ hạ sát Emma Elizabeth Smith và Martha Tabram, mở đầu danh sách án mạng Whitechapel nhưng không được xếp vào nhóm 5 vụ kinh điển.

Khoảng 1 giờ 30 phút sáng, ngày 3 tháng 4 năm 1888, Smith bị cướp và tấn công tình dục ở phố Osborn, Whitechapel. Hung thủ đánh xung quanh mặt và để lại một vết cắt trên tai Smith. Một vật cùn được tìm thấy trong âm đạo, là nguyên nhân làm vỡ phúc mạc của nạn nhân. Smith bị viêm phúc mạc và chết ngay hôm sau tại Bệnh viện Luân Đôn. Trước khi qua đời, cô nói rằng mình đã bị tấn công bởi hai hoặc ba người đàn ông, một trong số đó mới chỉ là một thiếu niên. Báo giới từng liên kết vụ tấn công này với những vụ án mạng về sau, nhưng hầu hết tác giả đều cho rằng thủ phạm hạ sát Smith chỉ đơn thuần là các băng nhóm hung đồ vùng East End nói chung chứ không liên quan tới những vụ án của Jack Phanh Thây.

Ngày 7 tháng 8 năm 1888, Tabram bị sát hại trên cầu thang bộ ở Geogre Yard, Whitechapel. Cô lãnh 39 nhát đâm chủ yếu ở cổ họng, phổi, tim, gan, lá lách, dạ dày và bụng, ngoài ra còn những nhát đâm khác ở ngực và âm đạo. Trừ một trường hợp, tất cả vết thương trên người Tabram đều đến từ một vật dụng có lưỡi như dao nhíp. Và cũng chỉ trừ một ngoại lệ, chúng đều do người thuận tay trái gây ra. Tabram không bị cưỡng hiếp.

Những nét tương đồng về tính man rợ, động cơ không rõ ràng cũng như sự gần gũi về không gian và thời gian, đã khiến cảnh sát liên hệ vụ Tabram với các án mạng do Jack Phanh Thây thực hiện sau này. Tuy nhiên, nó vẫn có điểm khác so với nhóm vụ án kinh điển vì dù Tabram bị đâm liên tục, nhưng không có vết cắt xén nào ở cổ họng hay phần bụng của cô. Chính sự khác biệt về kiểu hình vết thương đã khiến nhiều chuyên gia không liên kết vụ giết hại Tabram với các án mạng tiếp đó.

Năm vụ kinh điển[sửa | sửa mã nguồn]

Các nạn nhân trong năm vụ kinh điển của Jack Phanh Thây gồm có Mary Ann Nichols, Annie Chapman, Elizabeth Stride, Catherine Eddowes, và Mary Jane Kelly.

Khoảng 3 giờ 40 phút sáng, thứ sáu ngày 31 tháng 8 năm 1888, thi thể của Mary Ann Nichols được phát hiện tại Buck's Row (nay là phố Durward), Whitechapel. Trước đó một giờ, Nichols được nhìn thấy lần cuối khi đang đi bộ dọc theo phố Whitechapel, bởi bà Emily Holland, người từng chung giường với cô ở một nhà trọ tập thể trên phố Thrawl, Spitafields. Cổ họng Nichols bị cắt đứt bởi hai vết cắt sâu, một trong số đó xẻ qua cả các lớp mô, xuống tận đốt sống. Âm đạo nạn nhân bị đâm hai lần, bụng phía dưới bị xé ra một phần bởi một vết thương sâu, lởm chởm, khiến bộ ruột lòi ra ngoài. Có thêm một số vết rạch khác ở hai bên bụng, do cùng một con dao hung khí gây nên và đều là kết quả của những nhát đâm từ trên xuống.

Số 29, phố Hanbury. Cánh cửa sổ hướng ra con đường mà Annie Chapman và kẻ giết người đã đi qua, xác nạn nhân được phát hiện ngay dưới tấm bảng hiệu

Một tuần sau, thứ bảy ngày 8 tháng 9 năm 1888, thi thể của Annie Chapman được phát hiện vào khoảng 6 giờ sáng, gần bậc thềm sân sau của căn nhà số 29, phố Hanbury, Spitalfields. Cũng như Mary Ann Nichols, hai vết cắt sâu làm đứt lìa cổ họng nạn nhân. Bụng của Chapman bị mổ phanh hoàn toàn, một phần thịt từ dạ dày được đặt trên vai trái, một phần da thịt khác và ruột non thì nằm trên vai phải của cô. Kết quả khám nghiệm tử thi Chapman cho thấy tử cung, các phần bàng quang và âm đạo của nạn nhân đều đã bị cắt bỏ.

Tại cuộc điều tra vụ sát hại Chapman, Elizabeth Long kể rằng mình đã nhìn thấy Chapman đứng bên ngoài số 29, phố Hanbury, song hành cùng một quý ông có vẻ ngoài "sa sút" với mái tóc đen cùng chiếc mũ nai màu nâu và áo khoác sẫm màu, vào khoảng 5 giờ 30 phút sáng. Cũng theo lời nhân chứng này, gã đàn ông đã hỏi Chapman, "Đồng ý chứ?", và cô trả lời, "Có."

Elizabeth Stride và Catherine Eddowes đều bị giết vào sáng sớm chủ nhật ngày 30 tháng 9 năm 1888. Thi thể của Stride được phát hiện vào khoảng 1 giờ sáng tại Dutfield's Yard, ngoài phố Bernet (nay là phố Henriques), Whitechapel. Nguyên nhân tử vong được xác định là do một nhát rạch dứt khoát, dài 6 inch, cắt đứt động mạch cảnh trái và khí quản, kết thúc tại hàm phải của nạn nhân. Việc không có thêm bất cứ vết cắt xẻo nào khác trên cơ thể Stride khiến người ta thắc mắc liệu Jack Phanh Thây có phải kẻ thủ ác thật sự hay không, hoặc phải chăng y gặp gián đoạn trong quá trình ra tay. Một số nhân chứng đã báo cho cảnh sát rằng họ nhìn thấy Stride đi cùng một nam giới ở quanh phố Berner vào tối ngày 29 tháng 9 và cả rạng sáng ngày 30 tháng 9. Thế nhưng, ngoại hình của đối tượng này được các nhân chứng miêu tả rất đa dạng, với các đặc điểm đối nghịch nhau như: điển trai hoặc không mấy sáng sủa; quần áo tươm tất hoặc ăn mặc xuề xòa.

Tranh vẽ thi thể Catherine Eddowes, được tìm thấy ở quảng trường Mitre của cảnh sát đương thời

45 phút sau khi xác của Elizabeth được phát hiện, người ta tìm thấy thi thể của Eddowes tại quảng trường Mitre, Luân Đôn. Nạn nhân có phần cổ họng bị cắt đứt, phần bụng bị xé toạc bởi một vết thương dài, sâu và lởm chởm, bộ ruột thì được xếp trên bờ vai bên phải. Hung thủ cắt bỏ thận trái và một phần tử cung của Eddowes. Khuôn mặt của cô biến dạng vì bị xẻo mũi và rạch hai bên má, để lại những vết thương dọc theo mỗi mí mắt, có chiều dài tương ứng là 1/4 inch và 1/2 inch. Trên mỗi bên má của nạn nhân, tên sát nhân còn khắc thêm một hình tam giác với phần đỉnh hướng về phía mắt. Người ta cũng tìm thấy một phần vành và thùy tai bên phải của Eddowes trên chính bộ quần áo mà cô đang mặc. Theo như ý kiến của bác sĩ pháp y phụ trách khám nghiệm tử thi của Eddowes thì những nhát cắt xẻo kể trên sẽ phải mất "ít nhất năm phút" để hoàn thành.

Joseph Lawende, một nhà buôn thuốc lá địa phương, đã cùng hai người bạn đi ngang qua quảng trường Mitre không lâu trước khi vụ án mạng diễn ra. Lawende kể về một gã đàn ông bạc tóc với ngoại hình tiều tụy, đi cùng một người phụ nữ có khả năng là Eddowes. Hai bạn đồng hành của Lawende thì không thể xác minh những điều mà ông mô tả. Vụ sát hại Stride và Eddowes được gộp chung dưới cái tên "sự kiện kép".

Mảnh tạp dề dính máu thuộc về Eddowes, được tìm thấy ở lối vào của một khu chung cư nằm tại phố Goulston, Whitechapel, lúc 2 giờ 55 phút sáng. Ở bức tường ngay phía trên, xuất hiện một dòng chữ được viết bằng phấn, có nội dung: "Người Do Thái không phải là những kẻ nằm ngoài vòng buộc tội", sau này được gọi là Thông điệp trên tường ở phố Goulston. Lời nhắn dường như ngụ ý rằng một hoặc một nhóm người Do Thái nói chung phải chịu trách nhiệm cho hàng loạt vụ giết người, nhưng vẫn không rõ liệu nó được viết sau khi tên sát nhân bỏ lại mảnh tạp dề hay chỉ đơn giản là sự trùng hợp ngẫu nhiên và không hề liên quan tới vụ án. Những dòng chữ trên tường có nội dung tương tự dần trở nên phổ biến ở Whitechapel. Ủy viên cảnh sát Charles Warren lo sợ rằng chúng có thể châm ngòi cho các cuộc bạo động bài Do Thái và đã phải ra lệnh tẩy sạch toàn bộ, trước lúc bình minh.

Vào lúc 10 giờ 45 phút sáng, thứ sáu ngày 9 tháng 11 năm 1888, người ta phát hiện thi thể bị cắt xẻ và moi ruột của Mary Jane Kelly đang nằm trên giường, trong căn phòng nơi cô sống ở số 13, Miller's Court, ngoài phố Dorset, Spitalfields. Kelly được tìm thấy với khuôn mặt "bị băm đến mức không thể nhận dạng nổi", cổ họng bị cắt sâu tới tận xương sống, và ổ bụng gần như không không còn nội tạng. Tử cung, thận và một bên vú của nạn nhân được đặt bên đầu, những phủ tạng khác nằm bên cạnh chân và xung quanh giường; các mảng bụng và đùi thì được xếp trên chiếc bàn đầu giường. Tim của Kelly bị moi ra ngoài và không thể tìm thấy ở hiện trường.

Black and white photograph of an eviscerated human body lying on a bed. The face is mutilated.
Ành chụp chính thức thi thể Mary Jane Kelly của cảnh sát. Nạn nhân được tìm thấy tại số 13 Miller's Court, Spitalfields, ngày 9 tháng 11 năm 1888

Năm vụ án kinh điển kể trên thường diễn ra vào ban đêm, trong (hoặc gần) những ngày thứ bảy, chủ nhật cuối cùng của tháng, có thể là một tuần (hoặc lâu hơn) sau đó. Nichols không bị mất cơ quan nội tạng nào; Chapman mất tử cung, các phần bàng quan và âm đạo; Eddowes bị rạch mặt, xẻo bỏ tử cung và thận trái; Kelly bị moi tạng khắp cơ thể, khuôn mặt thì "đầy vết rạch từ mọi hướng", mô ở cổ bị cắt tới tận xương, thế nhưng tim là cơ quan duy nhất thất lạc khỏi hiện trường.

Trên phương diện lịch sử, niềm tin về giả thuyết cả năm vụ giết người kinh điển được thực hiện bởi cùng một hung thủ, bắt nguồn từ việc chúng được các tài liệu đương thời liên kết với nhau để loại trừ các vụ án khác. Năm 1984, Sir Melville Macnaghten, trợ lý giám đốc Sở Cảnh sát Thủ đô kiêm trưởng phòng Điều tra hình sự (CID), đã viết một báo cáo nêu rõ: "Sát nhân Whitechapel có và chỉ có 5 nạn nhân". Tương tự, ngày 10 tháng 11 năm 1888, bác sĩ pháp y Thomas Bond cũng viết cho người đứng đầu CID Luân Đôn Robert Anderson một lá thư, trong đó, ông liên kết năm nạn nhân kinh điển với nhau.

Vài nhà nghiên cứu cho rằng một số vụ giết người chắc chắn do cùng một tên sát nhân duy nhất thực hiện, nhưng cũng có số lượng lớn những tên tội phạm không xác định, hành động độc lập là thủ phạm của những tội ác khác. Hai tác giả Stewart P. Evans và Donald Rumbelow lập luận rằng năm vụ kinh điển chỉ là một "lời đồn về Jack Phanh Thây" mà thôi. Ba vụ Nichols, Chapman và Eddowes có thể liên quan tới cùng một tên hung thủ, nhưng khó mà khẳng định chính xác liệu Stride và Kelly có đều là nạn nhân của cùng một người hay không. Ngược lại, cũng có người lại cho là cả sáu vụ án mạng, từ Tabram tới Kelly, đều là tác phẩm của một cá nhân duy nhất. Tiến sĩ Percy Clark, trợ lý của nhà nghiên cứu bệnh học George Bagster Phillips, chỉ xếp ba vụ án vào một nhóm và cho rằng những liên kết khác là do "những kẻ có đầu óc yếu đuối... tự dựng lên để mô phỏng tội ác". Sir Melville Macnaghten tham gia lực lượng cảnh sát vào một năm sau chuỗi án mạng, và bản ghi nhớ của ông chứa những sai sót thực tế nghiêm trọng về các nghi phạm khả dĩ.

Những vụ án mạng kế tiếp ở Whitechapel[sửa | sửa mã nguồn]

Mary Jane Kelly thường được xem là nạn nhân cuối cùng của Jack Phanh Thây. Người ta cho rằng chuỗi án mạng của Jack Phanh Thây kết thúc vì tên này đã chết, đi tù, bị đưa vào trại tâm thần hoặc đã di cư. Hồ sơ về những án mạng ở Whitechapel còn đề cập chi tiết tới bốn vụ giết người khác, diễn ra sau 5 vụ kinh điển, bao gồm: vụ Rose Mylett, vụ Alice McKenzie, vụ thi thể vô danh trên phố Pinchin và vụ Frances Coles.

Ngày 20 tháng 12 năm 1888, thi thể bị siết cổ của Rose Mylett (26 tuổi), được tìm thấy ở Clarke' Yard, phố High, Poplar. Cảnh sát không tìm thấy dấu hiệu vật lộn tại hiện trường và họ tin là Mylett đã tự sát hoặc vô tình siết cổ chính mình. Tuy nhiên, vết mờ do một sợi dây để lại ở một bên cổ Mylett lại chỉ ra rằng cô đã bị ai đó đoạt mạng. Tại cuộc điều tra, bồi thẩm đoàn tuyên bố đây là một vụ giết người.

Nửa đêm ngày 17 tháng 7 năm 1889, Alice McKenzie bị giết hại tại Castle Alley, Whitechapel. McKenzie nhận hai vết đâm ở cổ, bị đứt động mạch cảnh trái. Tìm thấy một số vết bầm tím và vết cắt nhỏ trên cơ thể của cô. Giữa phần dưới ngực trái và rốn của nạn nhân còn có một vết thương ngoài da dài 7 inch. Nhà nghiên cứu bệnh học Thomas Bond tin rằng hung thủ là Jack Phanh Thây, mặc dù đồng nghiệp của ông là George Bagster Phillips, người đã khám nghiệm thi thể của ba nạn nhân trước đó, không đồng tình về điều này. Ý kiến giữa các cây viết cũng có sự chia rẽ, một nhóm thì cho là kẻ sát hại McKenzie đã sao chép phương thức gây án của Jack Phanh Thây để phân tán bớt sự nghi ngờ, nhóm còn lại thì tin rằng McKenzie đích thực là nạn nhân của Jack Phanh Thây.

Thi thể không đầu, không chân và đang phân hủy của một phụ nữ không rõ danh tính, trong độ tuổi từ 30 đến 40 được phát hiện bên dưới một vòm đường sắt ở phố Pinchin, Whitechapel, vào ngày 10 tháng 9 năm 1889. Những vết bầm tím ở lưng, hông và cánh tay của nạn nhân, cho thấy cô đã bị đánh đập nhiều lần trước khi chết. Phần bụng của người này cũng bị cắt xẻo nhiều phần, nhưng lại không có bất kỳ vết thương nào ở bộ phận sinh dục của cô. Có khả năng nạn nhân đã bị giết vào khoảng một ngày trước khi người ta phát hiện ra cái xác. Phần thi thể khuyết thiếu này được cho là đã được vận chuyển từ nơi khác đến vòm đường sắt, ẩn dưới một bức tường chắn cũ.

Frances Coles được tìm thấy với cổ họng bị cắt, nằm dưới vòm đường sắt ở Whitechapel vào ngày 13 tháng 2 năm 1891.[2]

Vào lúc 2 giờ 15 phút sáng, ngày 13 tháng 2 năm 1891, viên cảnh sát Ernest Thompson bắt gặp Frances Coles, một gái điếm 25 tuổi, đang nằm dưới một vòm đường sắt ở Swallow Gardens, Whitechapel. Cổ họng của Coles bị rạch sâu nhưng cơ thể cô thì không bị cắt xẻo, điều này làm một số người tin là kẻ sát nhân đã bị Thompson phá đám trong lúc đang ra tay. Coles vẫn còn thoi thóp khi được tìm thấy nhưng rồi qua đời mà không kịp nhận được sự trợ giúp y tế. James Thomas Sadler, một người đốt lò 53 tuổi, trước đó được nhìn thấy đang uống rượu với Coles và cả hai đã có một cuộc tranh cãi vào khoảng 3 giờ trước khi Coles mất mạng. Sadler bị cảnh sát bắt và buộc tội giết người. Ông từng được cho là Jack Phanh Thây trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng rồi được tòa phán quyết vô tội vì thiếu bằng chứng vào ngày 3 tháng 3 năm 1891.

Những nạn nhân nghi ngờ khác[sửa | sửa mã nguồn]

Ngoài mười một vụ giết người ở Whitechapel, những nhà bình luận cũng liên kết các cuộc tấn công khác với Jack Phanh Thây. Trong trường hợp vụ "Fairy Fay", người ta không rõ liệu nó có thật hay chỉ là lời bịa đặt như một phần truyền thuyết về Jack Phanh Thây. "Fairy Fay" là biệt danh của một người phụ nữ không rõ danh tính, có thi thể được tìm thấy ở Commercial Road vào ngày 26 tháng 12 năm 1887, "sau khi bị một chiếc cọc đâm xuyên bụng". Song, không có bất kỳ vụ giết người nào được ghi lại ở Whitechapel vào khoảng Giáng sinh năm 1887. "Fairy Fay" có lẽ là sản phẩm được tạo ra từ một bài phóng sự lộn xộn về vụ sát hại Emma Elizabeth Smith, một nạn nhân có âm đạo bị đâm bởi một cây gậy hoặc vật cùn. Hầu hết tác giả đều đồng ý rằng "Fairy Fay" chưa bao giờ tồn tại.

Ngày 25 tháng 2 năm 1888, góa phụ 38 tuổi, Annie Millwood, được đưa vào Bệnh xá tế bần Whichapel với nhiều vết đâm ở chân và thân dưới. Cô kể với nhân viên rằng mình đã bị một người đàn ông lạ mặt tấn công bằng một con dao gấp. Millwood được xuất viện nhưng rồi qua đời vào ngày 31 tháng 3 vì những nguyên nhân tự nhiên rõ ràng. Dù không có liên kết chắc chắn, người ta từng coi Annie Millwood là nạn nhân đầu tiên của Jack Phanh Thây.

Thợ may trẻ tuổi Ada Wilson cũng là một nạn nhân thuộc diện nghi ngờ. Cô được cho là đã sống sót sau khi bị đâm hai nhát vào cổ bằng một con dao gấp, ngay trước cửa nhà mình, vào ngày 28 tháng 3 năm 1888. Một nạn nhân khả nghi nữa là Annie Farmer, trú tại cùng một nhà trọ với Martha Tabram, từng báo cáo về một cuộc tấn công vào ngày 21 tháng 11 năm 1888. Farmer nhận một vết cắt sâu nơi cổ họng. Mặc dù đã có một người đàn ông không rõ mặt, với tay và miệng vương máu, chạy ra khỏi nhà trọ tập thể và thét lớn: "Nhìn xem cô ta đã làm gì!", trước khi có hai nhân chứng nghe thấy tiếng hét của Farmer, vết thương của nạn nhân có thể là do cô tự gây ra.

"Bí ẩn Whitechapel" là tên gọi của sự kiện phát hiện một thi thể phụ nữ không đầu, nằm dưới tầng hầm của trụ sở Cảnh sát Metropolitan đang được xây dựng ở Whitehall, vào ngày 2 tháng 10 năm 1888. Trước đó vào ngày 11 tháng 9, một cánh tay và phần vai thuộc về thi thể này, được tìm thấy trôi nổi trên dòng sông Thames, gần Pimico. Ngày 17 tháng 10, người ta tìm ra chân trái của nạn nhân được chôn gần nơi phát hiện thân mình không đầu. Đầu và các chi khác không bao giờ được thu thập lại, danh tính của người phụ nữ xấu số cũng không thể xác định. Trong vụ án này, thi thể bị cắt xẻo tương tự như thân mình vô danh tại đường Pinchin khi chân và đầu đều bị cắt rời, nhưng hai tay thì vẫn để nguyên.

Drawing of three men discovering the torso of a woman
"Bí ẩn Whitehall" tháng 10 năm 1888

"Bí ẩn Whitechapel" và vụ án đường Pinchin, có thể đều cùng thuộc một chuỗi án mạng, được gọi là "Bí ẩn sông Thames", do cùng một tên giết người hàng loạt có biệt danh "Sát nhân thân mình" thực hiện. Đã có những bàn luận xoay quanh việc liệu Jack Phanh Thây và "Sát nhân thân mình" là cùng một người hay chỉ đơn thuần là hai kẻ giết người hàng loạt riêng biệt nhưng hoạt động trong cùng một khu vực. Vào thời điểm đó, cảnh sát đã loại bỏ bất kỳ mối liên hệ nào giữa hai tên sát nhân này vì phương thức gây án của chúng khác nhau. Tháng 6 năm 1889, trong khoảng ba tuần, nhiều bộ phận cơ thể riêng biệt của một gái điếm có tên Elizabeth Jackson, được thu thập từ dòng sông Thames. Jackson có thể là một nạn nhân khác của "Sát nhân thân mình".

Ngày 29 tháng 12 năm 1888, thi thể của cậu bé bảy tuổi John Gill, được tìm thấy trong một khu nhà kiên cố ở Manningham, Bradford. Hai chân của Gill bị chặt đứt, bụng bị mổ phanh, tim và một bên tai thì bị cắt bỏ. Những nét tương đồng với các vụ án mạng của Jack Phanh Thây đã khiến báo giới suy đoán rằng John Gill có thể cũng là một nạn nhân của tên này. Ông chủ của John Gill, William Barrett, đã bị bắt hai lần vì cáo buộc giết người nhưng được trả tự do vi không đủ bằng chứng. Cuối cùng, không có ai bị truy tố.

Ngày 24 tháng 4 năm 1891, Carrie Brown (biệt danh "Shakespeare", được cho là người hay trích dẫn các bài sonnet của William Shakespeare) đã bị siết cổ bằng quần áo rồi bị cắt xẻo bằng dao tại thành phố New York. Thi thể của cô được tìm thấy với một vết rách lớn ở vùng bẹn cùng các vết cắt nông ở chân và lưng. Mặc dù người ta tìm thấy một buồng trứng bị cố ý cắt bỏ hoặc vô tình đứt rời nằm ở trên giường, không có nội tạng nào của nạn nhân bị lấy mất khỏi hiện trường. Thời điểm đó, vụ án được so sánh với các vụ giết người ở Whitechapel, nhưng rồi cuối cùng Cảnh sát Thủ đô vẫn loại trừ tất cả các mối liên hệ.

Cuộc điều tra[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Serial Killers: True Crime ISBN 978-0-7835-0001-0 p. 93
  2. ^ Fido, p. 113; Evans and Skinner (2000), pp. 551–557

Sách tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Begg, Paul (2003). Jack the Ripper: The Definitive History. London: Pearson Education. ISBN 0-582-50631-X
  • Begg, Paul (2006). Jack the Ripper: The Facts. Anova Books. ISBN 1-86105-687-7
  • Cook, Andrew (2009). Jack the Ripper. Stroud, Gloucestershire: Amberley Publishing. ISBN 978-1-84868-327-3
  • Curtis, Lewis Perry (2001). Jack The Ripper & The London Press. Yale University Press. ISBN 0-300-08872-8
  • Eddleston, John J. (2002). Jack the Ripper: An Encyclopedia. London: Metro Books. ISBN 1-84358-046-2
  • Evans, Stewart P.; Rumbelow, Donald (2006). Jack the Ripper: Scotland Yard Investigates. Stroud, Gloucestershire: Sutton Publishing. ISBN 0-7509-4228-2
  • Evans, Stewart P.; Skinner, Keith (2000). The Ultimate Jack the Ripper Sourcebook: An Illustrated Encyclopedia. London: Constable and Robinson. ISBN 1-84119-225-2
  • Evans, Stewart P.; Skinner, Keith (2001). Jack the Ripper: Letters from Hell. Stroud, Gloucestershire: Sutton Publishing. ISBN 0-7509-2549-3
  • Fido, Martin (1987), The Crimes, Detection and Death of Jack the Ripper, London: Weidenfeld and Nicolson, ISBN 0-297-79136-2
  • Marriott, Trevor (2005). Jack the Ripper: The 21st Century Investigation. London: John Blake. ISBN 1-84454-103-7
  • Meikle, Denis (2002). Jack the Ripper: The Murders and the Movies. Richmond, Surrey: Reynolds and Hearn Ltd. ISBN 1-903111-32-3
  • Rivett, Miriam; Whitehead, Mark (2006). Jack the Ripper. Harpenden, Hertfordshire: Pocket Essentials. ISBN 978-1-904048-69-5
  • Rumbelow, Donald (2004). The Complete Jack the Ripper. Fully Revised and Updated. Penguin Books. ISBN 978-0-14-017395-6
  • Sugden, Philip (2002). The Complete History of Jack the Ripper. Carroll & Graf Publishers. ISBN 0-7867-0276-1
  • Werner, Alex (editor, 2008). Jack the Ripper and the East End. London: Chatto & Windus. ISBN 978-0-7011-8247-2
  • Woods, Paul; Baddeley, Gavin (2009). Saucy Jack: The Elusive Ripper. Hersham, Surrey: Ian Allan Publishing. ISBN 978-0-7110-3410-5

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]