Lý Ngọc Cầm

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Lý Ngọc Cầm
Phúc Quý Nhân
(福貴人)
Thông tin chung
Phối ngẫuPhổ Nghi (1943–1957)
Hoàng Dục Canh (1958–2001)
Hậu duệHai người con trai với Hoàng Dục Canh
Sinh(1928-07-15)15 tháng 7 năm 1928
Trường Xuân, Cát Lâm, Trung Hoa Dân Quốc
Mất24 Tháng 4, 2001(2001-04-24) (thọ 72)
Lý Ngọc Cầm
Tiếng Trung 李玉琴

Lý Ngọc Cầm (15 tháng 7 năm 192824 tháng 4 năm 2001), đôi khi được gọi là "Mạt Đại Hoàng phi" (末代皇娘), nghĩa là hoàng phi cuối cùng, là vợ thứ tư của Phổ Nghi, hoàng đế cuối cùng của nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc. Bà kết hôn với Phổ Nghi khi ông là hoàng đế danh nghĩa của Mãn Châu Quốc, một quốc gia bù nhìn được thành lập bởi Nhật Bản trong Chiến tranh Trung-Nhật.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Lý Ngọc Cầm là người Hán, gốc ở Sơn Đông. Bà được sinh ra trong một gia đình nông dân tại Trường Xuân, Cát Lâm.

Bà từng học tại Học viện Nữ tử Nam Lĩnh (新京南嶺女子優級學校) tại Cát Lâm, sau được gọi là Hsinking, thủ đô của Mãn Châu Quốc. Tháng 2, 1943, Bà và chín nữ học tử khác đã được hiệu trưởng của họ Kobayashi và thầy Fuji đưa đến một phòng thu hình để chụp ảnh chân dung. Ba tuần sau đó, Hiệu trưởng đã ghé thăm nhà bà nói với bà rằng Hoàng đế Mãn Châu quốc Phổ Nghi hạ lệnh đưa bà vào cung học để học. Đầu tiên bà được đưa trực tiếp đến chỗ của Yasunori Yoshioka, người đã hỏi bà rất kỹ lưỡng. Sau đó Yoshioka đưa bà về nhà và nói với cha mẹ bà rằng Phổ Nghi hạ lệnh đưa bà vào cung. Tiền lúc này đã được đưa đến cha mẹ bà. Bà đã phải chịu một cuộc kiểm tra y tế và sau đó được đưa đến chỗ của Uẩn Hòa, em gái của Phổ Nghi, và được dạy các nghi thức trong cung.[1] Bà sau đó trở thành phi tần của Phổ Nghi với danh hiệu Phúc Quý Nhân (福貴人).

Năm 1945, chế độ Mãn Châu Quốc sụp đổ sau khi Nhật Bản đầu hàng cuối Thế Chiến II. Bà đã cố gắng để trốn thoát khỏi Trường Xuân, cùng với Phổ Nghi, Hoàng hậu Uyển Dung và các thành viên còn lại triều đình Mãn Thanh. Bà cũng như các thành viên khác của gia đình Phổ Nghi được sơ tán cùng ông xe lửa từ Trường Xuân đến Dalizigou. Phổ Nghi sau đó lại tiếp tục di đến Thẩm Dương bằng máy bay, nơi ông bị bắt và đưa sang Liên Xô.[2] Theo Phổ Nghi, Lý Ngọc Cầm lúc đó đã rất sợ hãi và cầu xin để được đi với ông khi ông rời Dalizigou đến Thẩm Dương, nhưng ông cam đoan với bà rằng bà cùng với Uyển Dung sẽ đến được Nhật Bản thông qua xe lửa. Một số tài liệu nói rằng việc Phổ Nghi để hai người phụ nữ đi bằng xe lửa là vì ông tin rằng họ sẽ được đối xử tốt hơn bởi quân đội.

Họ ngay sau đó bị bắt bởi quân đội Liên Xô và bị đưa đến một nhà tù tại Trường Xuân. Hoàng hậu Uyển Dung mất tại đây cùng năm trước khi Ngọc Cầm được thả năm 1946 và được đưa về nhà. Bà làm việc trong một nhà máy dệt và trong một thư viện tại Trường Xuân, nghiên cứu các tác phẩm của Karl MarxLenin. Năm 1955, bà bắt đầu qua lại thăm Phổ Nghi trong tù.

Bà chính thức ly dị Phổ Nghi năm 1958. Sau đó bà kết hôn với một kỹ thuật viên tên Hoàng Dục Canh (黃毓庚), và có hai đứa con trai với ông.[3] Trong cuộc Cách mạng Văn hóa bà đã trở thành mục tiêu cho một cuộc tấn công của các Hồng Vệ binh bởi vì bà từng là thiếp của Phổ Nghi.

Bà mất năm 2001 thọ 73 tuổi tại Trường Xuân sau sáu năm chiến đấu với bệnh xơ gan.[3]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Chú thích trống (trợ giúp) 
  2. ^ Puyi (Swedish): Jag var kejsare av Kina (I was the emperor of China) (1988)
  3. ^ a ă Chú thích trống (trợ giúp)