Palađi(II) oxit

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Paladi(II) oxit)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Palađi(II) oxit
PdOxide.jpg
Tên khácPalađi monoxit
Paladơ oxit
Nhận dạng
Số CAS1314-08-5
PubChem73974
Ảnh Jmol-3Dảnh
SMILES
InChI
Thuộc tính
Công thức phân tửPdO
Khối lượng mol122,3994 g/mol
Bề ngoàibột màu xanh dương-đen
Khối lượng riêng8,3 g/cm3
Điểm nóng chảy 750 °C (1.020 K; 1.380 °F) (phân hủy)
Điểm sôi
Độ hòa tan trong nướckhông tan
Độ hòa tankhông hòa tan trong axit
hòa tan nhẹ trong aqua regia
Trừ khi có ghi chú khác, dữ liệu được cung cấp cho các vật liệu trong trạng thái tiêu chuẩn của chúng (ở 25 °C [77 °F], 100 kPa).
Có  kiểm chứng (cái gì Có KhôngN ?)

Palađi(II) oxit là một hợp chất vô cơ có thành phần chính là nguyên tố palađioxi, có công thức hóa học được quy định là PdO. Hợp chất này là một oxit đặc trưng của palađi. Nó được điều chế bằng cách cho kim loại phản ứng với khí oxi. Ở nhiệt độ cao, trên khoảng 900 °C, oxit này bị phân hủy trở lại thành nguyên tố kim loại palađi và khí oxi. Oxit này trơ, không phản ứng với axit.[1]

Điều chế[sửa | sửa mã nguồn]

PdO thường thu được như là một hợp chất chỉ được tạo ra cho các ứng dụng là làm một chất xúc tác. Palađi(II) oxit được điều chế bằng cách làm nóng kim loại palađi dạng xốp với khí oxi ở nhiệt độ 350 °C.

2Pd + O2 → 2PdO

Oxit thu được là PdO, có bề ngoài là một dạng bột có màu dương đen. Oxit này cũng có thể được điều chế đặc biệt bằng cách nung nóng hỗn hợp palađi(II) cloruakali nitrat:

2PdCl2 + 4KNO3 → 2PdO + 4KCl + 4NO2↑+ O2

Một cách điều chế khác cũng tương tự là hòa tan kim loại palađi trong dung dịch nước cường toan, sau đó bổ sung natri nitrat vào phản ứng, với nhiệt độ cần thiết là 600 °C.[2][3]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Greenwood, Norman N.; Earnshaw, A. (1984), Chemistry of the Elements, Oxford: Pergamon, tr. 1336–37, ISBN 0-08-022057-6 
  2. ^ Donald Starr and R. M. Hixon (1943). “Tetrahydrofuran”. Organic Syntheses. ; Collective Volume 2, tr. 566 
  3. ^ Handbook of Preparative Inorganic Chemistry, 2nd Ed. Edited by G. Brauer, Academic Press, 1965, NY. Vol. 2. p. 1583.