Phấn phủ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Phấn phủ

Phấn phủ là một loại phấn trang điểm thoa lên mặt sau khi thoa kem nền. Phấn phủ cũng có thể sử dụng lại trong ngày để giảm thiểu độ bóng do da dầu. Đây là loại phấn mờ mỏng nhẹ và phấn sắc tố. Một số loại phấn sắc tố thoa mặt có khả năng dùng thoa mặt một mình mà không cần kem nền. Phấn làm nổi bật khuôn mặt và tạo nên diện mạo. Ngoài việc tân trang da mặt, một số phấn với kem chống nắng cũng có thể giảm hư hại da do ánh sáng mặt trời và căng thẳng môi trường. Phấn phủ đóng gói hoặc ở dạng nén hoặc dạng bột. Người dùng có thể đánh phấn bằng miếng bọt biển, bàn chải hoặc bông đánh phấn. Phân bố đồng đều trên mặt sẽ dễ dàng hơn khi sử dụng phấn rời rạc.   Do có độ khác biệt lớn giữa màu da người, nên phấn phủ có nhiều màu sắc đa dạng tương ứng. Ngoài ra còn có một số loại phấn; một loại phấn thông thường được sử dụng trong sản phẩm làm đẹp là talc (hoặc phấn em bé), là chất thấm và tạo màu cho làn da.

Phấn thoa cũng có thể thoa rộng đến các điểm cao hơn trên mặt nhằm tăng độ sáng, màu sắc chính xác và nổi bật, thông qua một kỹ thuật gọi là baking. Kỹ thuật này cũng giúp tăng độ che phủ lớp trang điểm trong khi giúp lớp trang điểm lâu trôi hơn.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Từ thời Ai Cập cổ đại, người ta đã biết chế biến phấn phủ trang điểm từ nhiều thành phần khác nhau. Phụ nữ Ai Cập cổ đại chế biến phấn phủ bằng cách trộn đất sét với bột để đắp lên mặt. Một thời gian dài sau đó, phấn phủ còn là dấu hiệu phân chia giai tầng: giới quý tộc dùng phấn phủ trắng, nô lệ dùng những màu phấn sậm hơn.[1] Thậm chí, nữ hoàng Cleopatra còn sử dụng phấn chế từ phân cá sấu. Trong khi đó, phụ nữ thời La Mã cổ đại lại nghiền đá phấn có màu trắng thành bột để phủ lên mặt, mặc dù không tốt cho da nhưng hỗn hợp này vẫn được nhiều người ưa chuộng.[2] Khoảng 200 năm TCN, các loại phấn thoa mặt được bày bán ở khắp nơi nhằm giải quyết ước mơ có làn da trắng của đa số nữ giới, bởi ai cũng quan niệm da trắng mới sang và đẹp. Chẳng hạn như ở châu Á, phụ nữ Nhật dùng bột gạo làm phấn đánh cho trắng.[3][2]

Từ thế kỷ XII-XVIII bắt đầu xuất hiện nhiều loại mỹ phẩm chứa hóa chất độc hại như chì, thủy ngân,… đe dọa nghiêm trọng đến sức khỏe người dùng. Phấn làm trắng là một hỗn hợp có tên là chất bạch diên được làm từ chì trắng, rất độc hại và gây ra hàng loạt các vấn đề sức khỏe bao gồm biến dạng khuôn mặt, tê liệt cơ bắp và thậm chí tử vong. Nữ hoàng Elizabeth I của Anh là một người nổi tiếng với “nghiện” sử dụng chì trắng trên khuôn mặt của mình. Vào thế kỷ XVI, ở các nước châu Âu như Pháp, Tây Ban Nha, Anh, giới quý tộc xem bột gạo là mỹ phẩm thời thượng. Vua Louis XV rất thích dùng gạo nghiền để thoa mặt. Trong khi đó, các quý bà lại ưa phủ lớp phấn dày cộm lên mặt, tay và vai để da xanh xao như giới quý tộc.[3][2]

Tuy nhiên, đến thể kỷ XVIII, nữ hoàng Victoria lại cho rằng sử dụng phấn phủ trang điểm là hạ lưu. Bà ban lệnh cấm sản xuất phấn phủ. Vì thế, phấn phủ trang điểm không xuất hiện trong gần 100 năm. Khái niệm da trắng mới đẹp không còn hợp thời, thay vào đó là màu da tự nhiên.[3][2]

Thế kỷ XX với sự ra đời của phim ảnh, khiến nhu cầu trang điểm của giới diễn viên tăng cao, đưa phấn phủ trở thành một trong những mỹ phẩm mọi diễn viên sử dụng khi ghi hình. Năm 1923, một công ty mỹ phẩm Anh quốc đã cho ra đời phấn phủ dạng nén đầu tiên trên thế giới, đây chính là điểm khởi thủy của phấn phủ dạng nén ngày nay. Thập niên 1920, Anthony Overton ra mắt phấn phủ dạng bột đầu tiên tại Mỹ. Sau này, thập niên 1940, Elizabeth Arden cũng bắt đầu sản xuất phấn phủ dạng bột bên cạnh những mỹ phẩm khác. Thập niên 1950, Max Factor chế tạo loại phấn có độ che phủ cao, thường được dùng trong trang điểm chuyên nghiệp. Khi mới ra đời, sản phẩm được gọi là “pan cake”.[1]

Phân loại[sửa | sửa mã nguồn]

Phấn phủ thường được phân ra hai loại là dạng nén và dạng bột:

  • Phấn dạng nén:

- Phấn nén dễ dàng che được quầng thâm dưới mắt, vết mụn và vùng da không đều màu. Phấn nén thuận lợi cho chỉnh trang khuôn mặt với miếng bông mềm nhỏ.

- Điểm hạn chế khi đánh phấn nén dễ gây ra cảm giác “mặt nạ” nếu lớp phấn dày và lộ liễu. Nếu dùng cọ quét phấn sẽ tạo nên lớp phấn bột rất mỏng mịn như phấn bột rời vậy. Mật độ hạt bám trên da cao nên có tính che phủ tốt.

- Đối với phấn nén chỉ nên vấy phấn trên một góc của bông phấn. Bắt đầu từ trán, sau đó đến hai bên má, mũi, cằm và cổ, thao tác từ trên xuống. Dặm phấn chứ không miết hay quệt. Đừng quên phấn cho cả vùng môi và mí mắt.

- Do phấn phủ dạng nén nên bảo quản rất dễ và thuận tiện mang theo người khi đi du lịch.

  • Phấn dạng bột:

- Phấn bột đem lại hiệu quả tốt và lâu cho trang điểm. Loại này che phủ khuyết điểm ít vì mật độ bám trên da thấp, nhưng bù lại loại này để dùng dặm lại sau mỗi thời gian, mà bạn không cần phải đánh lại má hồng hay các màu sáng tối tạo khối trên mặt đã dùng lúc trước.

- Phấn bột là lựa chọn hợp lý cho những người ưa trang điểm nhẹ nhàng, tự nhiên. Nó phủ lên da mặt một lớp bột mỏng mịn, trong suốt và bắt sáng. Khi sử dụng phấn bột, bạn hoàn toàn yên tâm bởi chúng không hề gây bong tróc, nứt thành mảng hay gây mốc mặt...

- Dùng bông phấn chấm bột sau đó lắc nhẹ để rũ bỏ bột thừa. Bắt đầu từ thao tác từ vùng trung tâm của khuôn mặt, trán, mũi và cằm, tán phấn dần sang hai bên. Chú ý cả những góc nhỏ như khóe mắt, khóe môi và hai bên cánh mũi. Tất nhiên, không quên phấn cho vùng cổ.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]