Tổng thống Liban

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tổng thống
nước Cộng hòa Liban
رئيس الجمهورية اللبنانية
President Seal Lebanon.jpg
Phù hiệu Tổng thống
General Michel Aoun.jpg
Đương nhiệm
Michel Aoun

từ 31 tháng 10 năm 2016
Trụ sở Dinh Baabda
Bổ nhiệm bởi Quốc hội Liban
Nhiệm kỳ 6 năm
Người đầu tiên giữ chức Bechara El Khoury
22 tháng 11 năm 1943
Thành lập Hiến pháp Liban
23 tháng 5 năm 1926
Website presidency.gov.lb

Tổng thống nước Cộng hòa Liban là người đứng đầu nhà nước của Liban. Tổng thống đắc cử được quốc hội bầu có nhiệm kỳ sáu năm. Theo quy ước, tổng thống luôn là một tín đồ Công giáo Maronite.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Việc tổng thống Michel Suleiman mãn nhiệm vào tháng 5 năm 2014 khiến từ đó cho đến 31 tháng 10 năm 2016, quốc hội đã không thể bầu được tổng thống mới và chức vụ này bị bỏ trống, bất chấp quốc hội đã tổ chức hơn 30 lần bầu và thủ tướng Tammam Salam được giao quyền tổng thống.  Để đáp ứng với sự bế tắc, youmna maksoud đề nghị sửa đổi hiến pháp để tất cả cử tri đều được đi bầu. Theo đề nghị này, người Liban theo đạo Kitô sẽ chọn 2 ứng viên cho cuộc bầu cử rồi tất cả người dân sẽ bầu ra vị tổng thống duy nhất.[1][2] Vào ngày 31 tháng 10 năm 2016, Michel Aoun trở thành tổng thống cuối cùng được quốc hội bầu.[cần dẫn nguồn]

Chức vụ[sửa | sửa mã nguồn]

Coat of arms of Lebanon.svg
Bài này nằm trong loạt bài về:
Chính trị và chính phủ
Liban

Yêu cầu[sửa | sửa mã nguồn]

Hiến pháp Liban yêu cầu tổng thống là một nghị sĩ của quốc hội (cũng được gọi là Nghị viện), mang quốc tịch Liban và trên 21 tuổi.

Mặc dù không hề quy định trong hiến pháp, tổng thống Liban được yêu cầu là một tín đồ Công giáo Maronite.[3][4] Yêu cầu này được dựa trên một thỏa thuận giữa tổng thống Liban theo Công giáo Maronite Bechara El Khoury và thủ tướng Liban theo Hồi giáo Riad Al Solh vào lúc Liban đang giành độc lập từ Pháp. Hiệp ước này được gọi là Hiệp ước Quốc gia và quy định một tổng thống phải theo Công giáo Maronite, thủ tướng phải theo Hồi giáo Sunni và Chủ tịch nghị viện theo Hồi giáo Shia.

Điều 50 của hiến pháp Liban quy định lời tuyên thệ của tổng thống sau đây:

Quyền hạn[sửa | sửa mã nguồn]

Như mô tả trong hiến pháp, tổng thống là tổng tư lệnh của các Lực lượng Vũ trang Liban và lực lượng an ninh; có thể chỉ định và sa thải thủ tướng và nội các; ban hành luật pháp được quốc hội thông qua; và có thể giải tán Nghị viện. Trong thực tế, Liban là một nước  cộng hòa nghị viện nên chức vụ tổng thống chỉ có thể là biểu tượng.

Các tổng thống làm việc và ăn ở trong suốt nhiệm kỳ 6 năm của mình tại Dinh Baabda nằm ở phía đông nam của Beirut.[5]

Bầu cử[sửa | sửa mã nguồn]

Trước khi nhiệm kỳ cũ kết thúc từ 30 đến 60 ngày, quốc hội sẽ tổ chức bầu tổng thống mới theo hình thức bỏ phiếu kín. Để thắng cử, một ứng cử viên phải giành được tối thiểu số phiếu cần thiết để đánh bại ứng cử viên kia. Một cá nhân không thể tái đắc cử tổng thống nhiệm kỳ thứ hai.

Quy định bầu cử[sửa | sửa mã nguồn]

Hiến pháp không quy định về những vấn đề của việc bầu cử tổng thống. Một nghị sĩ khi vắng mặt cần được thông báo rõ ràng để quốc hội có thể chỉ định số phiếu cần thiết để bầu Tổng thống. Theo quy định, một người muốn thắng cử tổng thống phải chiếm được một nửa số phiếu của các nghị sĩ có trong phiên bầu. Một quy định khác cho rằng để thắng cử, một người phải giành được hai phần ba số phiếu. Điều 49 của hiến pháp đã yêu cầu một ứng cử viên phải giành một phần ba cộng một phiếu trong tổng số phiếu bầu ở vòng một thì mới thắng cử ở vòng hai khi chiếm được một nửa số phiếu bầu.

Xe của tổng thống[sửa | sửa mã nguồn]

Xe của tổng thống là một chiếc W221 Mercedes-Benz S600Guard bọc thép limousine và nó được hộ tống bởi những chiếc SUVs và cả xe bọc thép W140 S600.[6][7][8][9]

Danh sách tổng thống[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

 Bài này thuộc phạm vi công cộng tại Liban do lấy từ tài liệu của Thư viện Quốc hội Liban (trang web: [1])

  1. ^ “Lebanese MPs fail to elect president for eighth time”. Reuters. Ngày 2 tháng 7 năm 2014. Truy cập ngày 15 tháng 7 năm 2016. 
  2. ^ “Why Lebanon Cannot Pick a President”. stratfor.com. Stratfor. Truy cập ngày 15 tháng 7 năm 2016. 
  3. ^ Collelo, Thomas (1987). Lebanon: A Country Study. Văn phòng in ấn Chính phủ Hoa Kỳ. ISBN 0160017319. 
  4. ^ Harb, Imad. “Lebanon's Confessionalism: Problems and Prospects”. usip.org. Viện Hòa bình Hoa Kỳ. Truy cập 15 tháng 7 năm 2016. 
  5. ^ Mordechai Nisan, Mironites in the Middle East: A History of Struggle and Self-Expression (2d ed.: McFarland, 2002), tr.219.
  6. ^ “بالصورة: هذه هي السيارة التي سينتقل بها الرئيس عون الى بعبدا”. 31 tháng 10 năm 2016. Truy cập 16 tháng 2 năm 2017. 
  7. ^ “بالفيديو.. لحظة وصول الموكب الرئاسي الى ساحة النجمة”. 1 tháng 11 năm 2016. Truy cập 16 tháng 2 năm 2017. 
  8. ^ “Supporters of Lebanon's Free Patriotic Movement cheer as the presidential drives past them in Hazmieh, east of Beirut, on ngày 31 tháng 10 năm 2016. Aoun, a former general backed by the powerful Hezbollah m...”. Getty Images. Truy cập 16 tháng 2 năm 2017. 
  9. ^ “Lebanon Debate”. Truy cập 16 tháng 2 năm 2017.