Trận Ấp Đá Biên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Trận Ấp Đá Biên
Một phần của Chiến tranh Việt Nam
.
Thời gian 3 tháng 10 năm 1973
Địa điểm Ấp Đá Biên, Thạnh Phước, Thạnh Hóa, Long An, Việt Nam
Kết quả Việt Nam Cộng hòa thắng
Tham chiến
FNL Flag.svg Quân giải phóng miền Nam Flag of South Vietnam.svg Việt Nam Cộng hòa
Lực lượng
1 trung đoàn 2 tiểu đoàn, 1 trung đoàn (tiểu đoàn 2 tiểu đoàn 3, Trung đoàn 10 - Sư đoàn 7)
Tổn thất
Nguồn: Trung đoàn 207: 79 chết, 13 bị bắt, 1 DKZ75, 1 nòng súng cối 61mm, 3 súng B40, 3 súng B41, 36 súng AK47, 3 máy thông tin PRC45.[1][2] Không rõ
.

Trận Ấp Đá Biên hay trận Rạch Đá Biên là một trận đánh trong Chiến tranh Việt Nam, diễn ra vào rạng sáng ngày 3 tháng 10 năm 1973 khi Trung đoàn 207 Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam bị lực lượng của Quân lực Việt Nam Cộng hòa (QLVNCH) tập kích trong lúc đang nghỉ giữa chặng hành quân tại Ấp Đá Biên, thuộc địa bàn xã Thạnh Phước, huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An. Trung đoàn 207 là một bộ phận của Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam, được thành lập mới hoàn toàn vào năm 1970[3] chứ không phải thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam, do đó thành phần tham chiến không có Quân đội Nhân dân Việt Nam như một số tài liệu phía Mỹ và VNCH thường đề cập.

Bối cảnh và diễn biến[sửa | sửa mã nguồn]

Mùa nước nổi tháng 10 năm 1973, Trung đoàn 207 Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam (thuộc Quân khu VIII) được lệnh hành quân về khu vực Đồng Tháp Mười và tập kết tại huyện Cai Lậy, tỉnh Kiến Tường (nay là tỉnh Tiền Giang). Từ căn cứ tại Svay Rieng (Campuchia), trung đoàn đã hành quân vượt sông Vàm Cỏ Tây tới huyện Mộc Hóa (nay là huyện Thạnh Hóa). Ngày 3 tháng 10, trung đoàn tới một khu vực rừng tràm tại địa phận rạch Đá Biên lúc vừa rạng sáng, nên phải cho quân nghỉ lại chờ đêm xuống tiếp tục hành quân.

Bộ phận của Sư đoàn 7 VNCH đã tấn công một đơn vị Quân Giải phóng trên khu vực trống trải ở tỉnh Kiến Tường ngày 3/10/1973 và đơn vị QGP này đã hy sinh hầu hết. 79 người lính QGP đã hy sinh và 13 bị bắt trong trận chiến kéo dài từ 09h55 đến 12h35, địa điểm gần đường Liên tỉnh lộ 29 tiếp giáp với ranh giới tỉnh Định Tường. Lực lượng VNCH gồm tiểu đoàn 2 và tiểu đoàn 3, Trung đoàn 10 - Sư đoàn 7 bị thiệt hại rất nhẹ, chỉ có 1 linh bị thương. Hầu hết những người lính QGP bị hy sinh do trực thăng vũ trang và pháo binh bắn phá, thi thể của họ nằm rải rác trên diện tích hơn 4 hecta. Phía VNCH thu được 1 DKZ75, 1 nòng súng cối 61mm, 3 súng B40, 3 súng B41, 36 súng AK47, 3 máy thông tin PRC45. Theo thông tin của Quân khu 4 VNCH, đây là bộ phận thuộc Trung đoàn 207 Quân giải phóng miền Nam, có căn cứ ở Campuchia gần biên giới phía Bắc huyện lỵ Hồng Ngự. Đơn vị này đang di chuyển hướng đến căn cứ Tri Phap để chi viện cho các đơn vị QGP ở tỉnh Định Tường.[4]

Lực lượng bổ sung của trung đoàn khi đó gồm nhiều tân binh mới nhập ngũ, trong đó đa số là các cựu sinh viên Đại học Xây dựng tình nguyện gia nhập Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam. Do thiếu kinh nghiệm nên trong quá trình sinh hoạt họ đã để lộ dấu vết và bị máy bay trinh sát của phía Việt Nam Cộng hòa phát hiện. Đối phương nhanh chóng huy động pháo bắn cấp tập xuống, cùng với đó là các đơn vị QLVNCH dưới sự yểm trợ của 12 trực thăng và xe bọc thép M-113 ập tới bắn phá dữ dội. Trước tình thế đó, một bộ phận cảm tử của Trung đoàn 207 Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam đã ở lại cầm chân quân địch để trung đoàn rút lui.[1][2]

Kết quả[sửa | sửa mã nguồn]

Tổng cộng đã có 79 lính QGP đã thiệt mạng, 13 bị bắt, QGP mất 36 khẩu AK-47, 3 máy thông tin, 6 súng chống tăng trong trận tập kích tại rạch Đá Biên. Sau trận đánh, QLVNCH vẫn tiếp tục cho quân lùng sục, càn quét, ngăn không cho Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam quay lại lấy xác đồng đội. Phải 12 ngày sau, khi đối phương đã rút quân, đại đội trinh sát của Trung đoàn 207 cùng lực lượng địa phương mới vào được khu vực trận địa, nhưng chỉ tìm được 40 thi thể. Số thi thể này được họ bó lại rồi cột vào các cây tràm, chờ đến mùa khô mới chôn cất được.[1][2] Người duy nhất trong đơn vị bị thương và mắc kẹt lại trận địa là Nguyễn Trần Oanh, sau đó đã được người dân địa phương cứu sống, nuôi giấu và trở về với đơn vị.[5]

Năm 1991, một miếu thờ có tên gọi là Miếu Bắc Bỏ đã được người dân Ấp Đá Biên xây dựng để tưởng nhớ đến các liệt sĩ miền Bắc đã chiến đấu và hy sinh trong trận đánh này.[2]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]