James Franck

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
James Franck

Sinh 26 tháng 8, 1882(1882-08-26)
Hamburg, Đế quốc Đức
Mất 21 tháng 5, 1964 (81 tuổi)
Göttingen, Tây Đức
Quốc tịch Đức
Tôn giáo Do thái giáo
Ngành Vật lý học
Nơi công tác Đại học Berlin
Đại học Göttingen
Đại học Johns Hopkin
Đại học Chicago
Alma mater Đại học Heidelberg
Đại học Berlin
Người hướng dẫn luận án tiến sĩ Emil Gabriel Warburg
Các sinh viên nổi tiếng Wilhelm Hanle
Arthur R. von Hippel
Theodore T. Puck
Nổi tiếng vì Nguyên lý Franck-Condon
thí nghiệm Franck-Hertz
Giải thưởng Giải Nobel Vật lý (1925)

James Franck (26 tháng 8 năm 1882 – 21 tháng 5 năm 1964) là một nhà vật lý người Đức. James Franck và Gustav Ludwig Hertz đã chứng minh hiệu ứng quang điện ngược (tức là khi một điện tử va chạm với một nguyên tử thì cần một năng lượng tối thiểu để sinh ra các lượng tử ánh sáng với năng lượng đặc trưng phát ra từ va chạm đó) và chứng minh tính đúng đắn của lý thuyết Planck và hằng số Planck. Franck and Hertz cùng nhận giải Nobel năm 1926. Franck sinh ra trong một gia đình Do Thái. Cha mẹ ông là Jacob Franck và Rebecca Nachum Drucker. Franck nhận bằng tiến sĩ vào năm 1906 và đã nhận được venia legendi hay đủ tư cách hướng dẫn nghiên cứu vật lý vào năm 1911 đều tại Đại học Berlin, nơi ông giảng dạy và giảng dạy cho đến năm 1918, đã đạt đến vị trí giáo sư extraordinarius. Sau Thế chiến I, trong đó ông đã phục vụ và được tặng Thập tự Sắt hạng 1, Franck đã trở thành Trưởng bộ phận vật lý của Kaiser Wilhelm Gesellschaft cho hóa lý. Năm 1920, Franck trở thành giáo sư ordinarius vật lý thực nghiệm và Giám đốc của Viện Vật lý thực nghiệm tại Đại học Göttingen lần thứ hai. Trong khi đó ông đã nghiên cứu vật lý lượng tử với Max Born, Giám đốc của Viện Vật lý lý thuyết.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]