Phong kiến tập quyền

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Phong kiến tập quyền là chế độ phong kiến ở giai đoạn đã có một chính quyền tập trung ở trung ương do nhà vua nắm giữ. Chế độ phong kiến tập quyền là chế độ phong kiến đã phát triển hơn chế độ phong kiến phân quyền. Cơ sở của chế độ này là nền kinh tế hàng hóa - tiền tệ đã phát triển một bước, các thị dân ủng hộ nhà vua xây dựng nên chính quyền tập trung, xóa bỏ tình trạng cát cứ địa phương để hàng hóa giao lưu thuận lợi.Dưới vua là các quan lại có chức vụ thấp dần

Lịch sử hình thành và phát triển[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]