Ukiyo-e

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tōshūsai Sharaku – Otani Oniji II, năm 1794.
Diễn viên kịch Kabuki Otani Oniji II trong vai Yakko (người hầu) Edobe.

Ukiyo- e (浮世絵: Phù Thế Hội) "những bức tranh của thế giới nổi" là một loại tranh khắc khắc gỗ của Nhật Bản được ra đời trong khoảng thế kỷ từ 17 đến 20, trong đó mô tả những chủ đề về phong cảnh, những câu chuyện trong lịch sử, về các nhà hát hay các khu vui chơi giải trí.

Phong cách nghệ thuật này nổi lên tại trung tâm nghệ thuật Edo (Tokyo) trong nửa sau của thế kỷ 17, bắt nguồn từ các tác phẩm đơn sắc của Hishikawa Moronobu vào khoảng thập niên 1670. Lúc đầu, chỉ có loại mực Ấn Độ được sử dụng, sau đó một vài tác phẩm in được vẽ màu bằng bút lông, nhưng đến thế kỷ 18 Suzuki Harunobu phát triển kỹ thuật sử dụng đa sắc để cho ra đời nishiki-e. Ukiyo-e là loại mặt hàng có giá cả bình dân bởi chúng được sản xuất với số lượng lớn. Các tác phẩm Ukiyo-e chủ yếu nhắm vào những người dân ở thành thị. Những chủ đề ban đầu của Ukiyo-e là về cuộc sống nơi đô thị, đặc biệt là những hoạt động và những khung cảnh từ các khu giải trí. Những cô gái mại dâm xinh đẹp, những võ sĩ Sumo hay những diễn viên nổi tiếng cũng thường được mô tả khi đang tham gia vào các hoạt động giải trí. Sau này, chủ đề phong cảnh trở nên nổi tiếng. Những chủ đề về chính trị và những cá nhân ở trên tầng lớp thấp nhất của xã hội (gái mại dâm, đô vật và diễn viên) không còn được chấp nhận trong những tác phẩm in nữa và hiếm khi xuất hiện. Tình dục không phải là chủ đề được chấp nhận nhưng vẫn xuất hiện trong các tác phẩm. Một vài nghệ sĩ và nhà in vẫn bị phạt vì sản xuất những tác phẩm mang tính gợi dục shunga.