Đào Cam Mộc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đào Cam Mộc (chữ Hán: 陶甘沐; 942-1015) là đại thần nhà Tiền Lê và là đại công thần nhà Lý trong lịch sử Việt Nam.

Tiểu sử sơ lược[sửa | sửa mã nguồn]

Ông quê quán ở Ái Châu, sinh năm 942 Năm 1005, Lê Long Đĩnh giết vua anh là Lê Trung Tông để lên ngôi. Lúc bấy giờ, Đào Cam Mộc đang làm chức Chi hậu, bèn ngầm liên kết với Sư Vạn Hạnh và mấy đại thần khác chờ cơ hội tôn quan Thân vệ Lý Công Uẩn lên thay. Đến năm 1009 thì mưu sự thực hiện được, vì vua Lê Long Đĩnh băng hà trong khi con trưởng Lê Cao Sạ vẫn còn ít tuổi.

Lý Công Uẩn lên làm vua, khai sáng nên cơ nghiệp nhà Lý, đã phong cho Đào Cam Mộc làm Nghĩa Tín hầu (義信侯) và gả con gái là An Quốc công chúa (安國公主) dù Đào Cam Mộc lớn hơn Lý Công Uẩn 32 tuổi và khi đó đã gần 70 tuổi. Kể từ đó, Đào Cam Mộc ra sức xây dựng triều chính.

Tháng Giêng năm Ất Mão (1015), Đào Cam Mộc mất, Lý Thái Tổ truy tặng ông là Thái sư tước Á vương.[1]

Hiện nay trong nhà Võ Chỉ, ở bên trái Đền Lý Bát Đế (Từ Sơn - Bắc Ninh - Việt Nam), có đặt tượng thờ ba vị đại quan đã có công lớn giúp nhà Lý, đó là: Đào Cam Mộc, Lê Phụng HiểuLý Thường Kiệt.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Nguồn: Ngô Sĩ Liên, Đại Việt sử ký toàn thư, Bản kỷ toàn thư, Quyển 2, Kỷ Nhà Lý, mục "Thái Tổ Hoàng đế".

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]