Hồ Kiểng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search

Hồ Kiểng (1926-2013) là một Nghệ sĩ Ưu tú điện ảnh nổi tiếng tại Việt Nam. Ông đạt Kỷ lục Việt Nam cho danh hiệu Người đóng vai phụ nhiều nhất Việt Nam. Ông đã đóng 208 phim, 304 vở kịch trên đài phát thanh, 48 vở kịch nói, 12 tuồng cải lương, vẽ 6 phim hoạt hình[1].

Sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Nghệ sĩ ưu tú Hồ Kiểng sinh năm tại Phước Long, Giồng Trôm, Bến Tre. Tháng 8/1945, Hồ Kiểng vào quân ngũ, là chiến sĩ Tiểu đoàn 209 (Bến Tre)[2]. Năm 1954, ông tập kết ra Bắc. Được 6 năm, ở tuổi 29, ông mới bắt đầu xin theo học tại đoàn kịch Điện ảnh Hà Nội trong vòng bốn năm. Dù không được coi là sinh viên chính thức, Hồ Kiểng vẫn chăm chỉ học diễn xuất và ra trường với bằng tốt nghiệp đàng hoàng. Năm 1959, phim Chung một dòng sông đánh dấu lần đầu tiên xuất hiện trên màn ảnh của diễn viên Hồ Kiểng[3].

Năm 1992, Hồ Kiểng được bình chọn là "Diễn viên đa tài đóng được nhiều loại vai chính diện cũng như phản diện". Năm 1997, Hồ Kiểng được nhà nước phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú. Năm 2006, Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam công nhận ông là "Nghệ sĩ đóng nhiều vai phụ trong nhiều bộ phim Việt Nam nhất". Hơn 50 năm theo đuổi, Hồ Kiểng đã đóng đủ loại vai, từ phản diện, ác ôn như Đồn trưởng trong Rừng xà nu, kẻ chỉ điểm Ba Phi trong Hòn Đất, Gián điệp G5 trong Ván bài lật ngửa... đến các loại vai nghèo hèn, dễ lấy thương cảm của người xem như vai ăn mày, đạp xích lô, bác nông dân của Đất phương Nam hay Người đẹp Tây Đô, Đất khách, Xóm cũ, Lẵng hoa tình yêu, Dòng Đời, Nữ Tướng Cướp, Blouse Trắng...

Cuộc sống[sửa | sửa mã nguồn]

Đời ông cũng lắm truân chuyên, trải qua bốn đời vợ, có được bốn con nhưng cuối đời ông đơn độc. Hai đứa con đã mất, hai người còn lại đã yên bề gia thất nhưng ông không ở cùng[2].

Suốt mấy chục năm cuối đời, ông sống tại căn phòng lụp xụp, vốn là căn phòng chứa máy phát điện của khu tập thể Đài truyền hình TP HCM[3]

Nghệ sĩ ưu tú Hồ Kiểng mất lúc 17h, ngày 3/4, tại Bệnh viện Nguyễn Trãi, TP HCM do căn bệnh tim tái phát.[4]

Thơ[sửa | sửa mã nguồn]

"Hồ Kiểng đeo kiếng không tròng / Nhưng anh vẫn thấy ngoài, trong cuộc đời / Dẫu rằng thiên hạ trêu cười / Kiểng còn nhìn thấu dạ người trắng đen" (thơ Hồ Kiểng).

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]