Hiến tạng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
National Donor Monument, Naarden, the Netherlands

Hiến tạng là khi một người cho phép một cơ quan của họ được cho tặng, một cách hợp pháp, hoặc bằng sự đồng ý trong khi người cho tặng còn sống hoặc sau khi chết với sự đồng ý của thân nhân bên cạnh.

Việc hiến tặng nội tạng có thể là dùng để nghiên cứu, hoặc, các cơ quan và mô có thể cấy ghép khỏe mạnh hơn có thể được hiến tặng để cấy ghép vào người khác.[1][2]

Ghép tạng thông thường bao gồm: thận, tim, gan, tụy, ruột, phổi, xương, tủy xương, dagiác mạc.[1] Một số cơ quan và mô có thể được hiến tặng bởi các nhà tài trợ đang sống, chẳng hạn như thận hoặc một phần gan, một phần tuyến tụy, một phần của phổi hoặc một phần ruột,[3] nhưng hầu hết hiến tạng diễn ra sau khi người hiến tặng đã chết.[1]

Tính đến ngày 2 tháng 2 năm 2018, có 115.085 người đang chờ cấy ghép nội tạng để tiếp tục sống ở Hoa Kỳ.[4] Trong số này, 74.897 người là ứng cử viên đang chờ người hiến tạng.[4] Trong khi quan điểm hiến tạng là tích cực thì có một khoảng cách lớn giữa số lượng các nhà tài trợ đã đăng ký so với những người hiến tặng nội tạng ở cấp độ toàn cầu.

Quá trình[sửa | sửa mã nguồn]

Người hiến tạng thường chết, nhưng cũng có thể vẫn đang sống tại thời điểm hiến tạng. Đối với các nhà tài trợ sống, hiến tạng thường bao gồm xét nghiệm tổng quan trước khi hiến tặng, bao gồm đánh giá tâm lý để xác định liệu người hiến tặng có hiểu và đồng ý với việc này hay không. Vào ngày quyên tặng, người hiến tặng và người nhận đến bệnh viện, giống như họ sẽ làm cho bất kỳ cuộc phẫu thuật nào khác. Do quá trình cấy ghép nội tạng của người bởi các bác sĩ và giáo sư phát triển tốt để họ có thể cứu sống sinh vật sống ngay cả con người.

Đối với những người hiến tặng đã chết, quá trình bắt đầu bằng việc xác minh rằng người đó chắc chắn đã chết, cơ quan nào có thể được quyên góp và nhận được sự đồng ý cho việc hiến tặng bất kỳ nội tạng có thể sử dụng nào. Thông thường, không có xét nghiệm nào được thực hiện cho đến khi người đó đã chết, mặc dù nếu cái chết là không thể tránh khỏi, với sự đồng ý của người nhà thì có thể thực hiện một số xét nghiệm y tế đơn giản ngay trước đó để giúp tìm người nhận phù hợp. Việc xác minh tử vong thường được thực hiện bởi một nhà thần kinh học (một bác sĩ chuyên về chức năng não) mà không liên quan đến những nỗ lực trước đây để cứu sống bệnh nhân. Bác sĩ này không liên quan gì đến quá trình cấy ghép.[5] Việc xác minh cái chết thường được thực hiện nhiều lần, để loại trừ trường hợp các bác sĩ có thể bỏ sót bất kỳ dấu hiệu của sự sống, tuy nhiên xác suất này nhỏ.[6] Sau khi chết, bệnh viện có thể giữ cơ thể trên máy thở cơ khí và sử dụng các phương pháp khác để giữ cho các cơ quan trong tình trạng tốt.[6] Người hiến tạng và gia đình của họ không bị tính phí cho bất kỳ chi phí nào liên quan đến việc hiến.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â “Organ Donation: MedlinePlus”. Truy cập ngày 30 tháng 7 năm 2016. 
  2. ^ Office on Women's Health (ngày 16 tháng 7 năm 2012), Organ donation and transplantation fact sheet, U.S. Department of Health and Human Services, Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 7 năm 2016, truy cập ngày 30 tháng 7 năm 2016 
  3. ^ US Department of Health and Human Services. “Living Organ Donation”. Organdonor.gov. Truy cập ngày 17 tháng 10 năm 2017. 
  4. ^ a ă “At a Glance”. Health Resources and Services Administration. US Department of Health and Human Services. Ngày 2 tháng 2 năm 2018. 
  5. ^ “Can You Be Too Old to Donate Organs?”. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2016. 
  6. ^ a ă “Organ Donation: The Process”. U.S. Department of Health and Human Services. Truy cập ngày 30 tháng 7 năm 2016.