Quốc tử giám

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Xem các mục từ khác cùng tên tại Quốc Tử Giám (định hướng).

Quốc tử giám (國子監 guózǐjiàn) là cơ quan đào tạo giáo dục cấp trung ương tại các nước Á Đông thời phong kiến Nho giáo.

Tại Trung Quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Quốc tử giám đầu tiên xuất hiện sau thời nhà Tuỳ. Mỗi triều đại sau đó đều lập quốc tử giám tại kinh đô của mình - Trường An, Lạc Dương, Khai Phong, Nam Kinh. Kể từ thời nhà Minh thì có tới hai quốc tử giám: một ở Nam Kinh và một ở Bắc Kinh.

Tại Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Quốc tử giám đầu tiên được lập vào năm 1076 tại kinh thành Thăng Long vào thời vua Lý Nhân Tông. Ban đầu, trường chỉ dành riêng cho con vua và con các hoàng tộc, quý tộc và quan lại. Từ năm 1253, vua Trần Thái Tông cho mở rộng Quốc Tử giám và thu nhận cả con cái các nhà thường dân có sức học xuất sắc. Đến đời nhà Nguyễn, quốc tử giám được lập tại Huế.

Đứng đầu Quốc tử giám là các chức quan: Tế tửu (đứng đầu trường Quốc học-tương đương với Hiệu trưởng), Tư nghiệp (đứng thứ hai sau Tế tửu),

Một số các vị Tế tửu và Tư nghiệp nổi tiếng[sửa | sửa mã nguồn]

Tại Quốc tử giám Thăng Long

Danh sách Tế tửu và Tư nghiệp Quốc tử giám Thăng Long

Tại Quốc tử giám Huế

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]