Robert Schumann

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Robert Schumann

Robert Schumann, hay Robert Alexander Schumann, (8 tháng 6 năm 1810 - 29 tháng 7 năm 1856) là một nhà soạn nhạcphê bình âm nhạc nổi tiếng của Đức. Ông là một trong những nhà soạn nhạc lãng mạn lừng danh nhất thế kỷ 19.

Đầu đời, Schumann theo đuổi ước mơ trở thành một nghệ sĩ piano bậc thầy và mong muốn này bắt nguồn từ sự động viên của thầy giáo ông là Friedrich Wieck, người đã khuyên Schumann rằng ông có thể trở thành nghệ sĩ piano bậc nhất châu Âu. Tuy vậy thì một chấn thương tay đã cản trở ước muốn này của Schumann và ông đã quyết định dồn sức lực cho việc soạn nhạc. Các tác phẩm đầu tiên của ông là các bản pianolieder; sau đó ông soạn nhạc cho piano và dàn nhạc, thêm vào đó các tác phẩm lieder (những bài hát cho giọng ca và piano), bốn bản giao hưởng, một bản opera và các bản concerto, thánh ca và nhạc thính phòng. Các bài viết của ông về âm nhạc xuất hiện chủ yếu trên Die neue Zeitschrift für Musik (Tạp chí mới cho âm nhạc), một tạp chí ở Leipzig mà Schumann đồng sáng lập.

Năm 1840, sau một cuộc chiến pháp lý gay gắt với người cha của cô, Schumann kết hôn với nghệ sĩ piano Clara Wieck, một nhân vật có tiếng trong thời kỳ âm nhạc lãng mạn của dòng piano. Trong hai năm cuối cuộc đời, sau một vụ tự sát bất thành, Schumann bị đưa vào một viện tâm thần và qua đời ở đấy.

Cuộc đời và sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Những năm đầu đời[sửa | sửa mã nguồn]

Robert Schumann được sinh ra trong một gia đình làm nghề xuất bản sách. Ông bố của Robert là một người có hiểu biết, ông khuyến khích những ham muốn nghệ thuật của con trai. Cậu bé Robert đã biết chơi đàn piano và sáng tác âm nhạc khi được 7 tuổi.

Khi trưởng thành[sửa | sửa mã nguồn]

Sự cố đáng tiếc[sửa | sửa mã nguồn]

Niccolò Paganini, một trong những người ảnh hưởng lớn nhất đến quyết định cống hiến toàn bộ cuộc đời cho âm nhạc của Robert Schumann, đã khiến chàng trai trẻ đến từ Đức cảm thấy say mê âm nhạc. Schumann đã nghe Paganini biểu diễn vào năm 1830, khi đó Schumann đã theo học ngành luậtLeipzig. Schumann cảm thấy được điều kỳ diệu ở âm nhạc và đi đến quyết định trên. Ông ngày đêm luyện tập đàn piano dưới sự hướng dẫn của Friedrich Wieck, một người thầy dạy piano giỏi, nhưng khá bảo thủ. Việc học tập này đang tiến triển tốt thì một sự cố đã xảy đến: Schumann đã bị hỏng tay. Điều này đã chấm dứt hoàn toàn hy vọng trở thành một nghệ sĩ piano tài hoa của nhà soạn nhạc Đức. Trước sự cố đó, Schumann dồn toàn bộ tâm huyết vào sáng tác và phê bình âm nhạc.[1]

14 năm ở Leipzig[sửa | sửa mã nguồn]

Đây là thời kỳ chứng kiến tài năng của Schumann. Năm 1834, cùng với vài người bạn cùng chung chí hướng, ông thành lập Câu lạc bộ David, ra tờ Tạp chí Âm nhạc mới.

Năm 1838, Robert Schumann thăm thành phố Viên, phát hiện tổng phổ bản giao hưởng số 9 của Franz Schubert và gưỉ nó cho Felix Mendelssohn.

Năm 1840, ông cưới Clara Wieck, con gái của thầy ông, Friedrich Wieck. Clara Wieck có đóng góp quan trọng cho âm nhạc của chồng mình, đặc biệt là sau khi ông qua đời.[2]

Cuối đời[sửa | sửa mã nguồn]

Từ năm 1844, Robert Schumann bị suy thoái nhiều lần, trầm cảm. Tình hình nghiêm trọng đến ông còn nhảy xuống dòng sông Rhine để tự vẫn. Rất may, ông được cứu và được đưa vào bệnh viện tâm thần. Hai năm sau sự kiện đó, ông qua đời.[3]

Sự nghiệp âm nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

Quá trình hoạt động[sửa | sửa mã nguồn]

Sáng tác âm nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

Như đã nói ở trên, sau khi biết mình không còn hy vọng trở thành một nghệ sĩ piano xuất chúng, Robert Schumann quyết tâm sáng tác. Những năm tháng ở Leipzig là khoảng thời gian rực rỡ nhất trong sự nghiệp của ông. Ông sáng tác nhiều tác phẩm xuất sắc cho piano, mở ra thời kỳ mới trong lịch sử âm nhạc.[1] Đến năm [[1840], ông bị cuốn hút vào việc sáng tác thanh nhạc. Chỉ trong một thời gian ngắn, ông viết đến 130 ca khúc. Năm tiếp theo, ông tập trung viết câc tác phẩm có tầm vóc lớn hơn, cho dàn nhạc giao hưởng.[2] Trong các năm 18421843, ông lại chuyển hướng sang nhạc thính phòng và các tác phẩm hợp xướng giáo đường.[3]

Phê bình âm nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

Với tờ tạp chí Âm nhạc Mới, Schumann không giấu ý định nâng cao giá trị nghệ thuât đang bị suy sụp của thời kỳ đó. Bằng chứng thể hiện ý định đó của Schumann đó là một bài báo, trong đó ông đã không ngần ngại chế giễu những ai ra vẻ kinh điển, nhưng thực ra chỉ là sao chép quá khứ , những người bị Schumann nó là "những cái bóng của những bộ tóc giả rắc phấn của HaydnMozart, chứ không phải của những cái đầu mang các bô tóc ấy!". Ông phát hiện ra tài năng của Hector Berlioz, Frédéric Chopin, Franz LisztJohannes Brahms.[2]

Phong cách[sửa | sửa mã nguồn]

Robert Schumann là một trong những nhà soạn nhạc có những sáng tác cho piano thuộc vào hàng xuất sắc nhất với cấu trúc kinh điển, chất thơ mộng và phong cách biểu hiện lãng mạn. Các tác phẩm thanh nhạc của Schumann tươi mới, tràn đầy sức sống, đặc biệt là các tổ khúc thanh nhạc được coi là niềm tự hào của ca khúc Đức. Ông là một trong những nhân vật tiêu biểu nhất của chủ nghĩa lãng mạn tiến bộ, là người có những đổi mới sáng tạo như viết các bản tổ khúc-biến tấu có tiêu đề cho piano. Schumann xứng đáng là một trong những người kế tục thiên tài nhất của những Ludwig van Beethoven, Carl Maria von WeberFranz Schubert, đồng thời là một trong những người hoạt động âm nhạc lớn nhất của Đức đương thời.[3]

Các sáng tác[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Từ điển tác giả, tác phẩm âm nhạc phổ thông, Vũ Tự Lân, Nhà xuất bản Từ điển bách khoa, xuất bản năm 2007, trang 330
  2. ^ a ă â Từ điển tác giả, tác phẩm âm nhạc phổ thông, Vũ Tự Lân, Nhà xuất bản Từ điển bách khoa, xuất bản năm 2007, trang 331
  3. ^ a ă â Từ điển tác giả, tác phẩm âm nhạc phổ thông, Vũ Tự Lân, Nhà xuất bản Từ điển bách khoa, xuất bản năm 2007, trang 332

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Daverio, J, "Robert Schumann," Grove music online, L Macy (ed), accessed ngày 24 tháng 6 năm 2007 (subscription access)
  • Ostwald, Peter, Schumann – The inner voices of a musical genius, Northeastern University Press, Boston, 1985 ISBN 1-55553-014-1.
  • Scholes, Percy A, The Oxford Companion to Music, Tenth Edition, Oxford University Press, Oxford, 1970 ISBN 0193113066.
  • Fuller-Maitland, John Alexander. (1884). Schumann. S. Low, Marston, Searle & Rivington (reissued by Cambridge University Press, 2009; ISBN 978-1-108-00481-7)
  • Ostwald, Peter (1985). Schumann, The Inner Voices of a Musical Genius. Northeastern University Press. ISBN 1-55553-014-1. 
  • Perrey, Beate (ed.) (2007). The Cambridge Companion to Schumann. Cambridge University Press. ISBN 0-521-78950-8. 
  • Rice-See, Lynn (2008). The Piano Teaching of Walter Hautzig with 613 Examples from the Works of Beethoven, Schubert, Schumann, and Chopin, Edwin Mellen Press. ISBN 0-7734-4981-7
  • Tunbridge, Laura (2007). Schumann's Late Style. Cambridge University Press. ISBN 978-0-521-87168-6. 
  • Worthen, John (2007). Robert Schumann: Life and Death of a Musician. Yale University Press. ISBN 0-300-11160-6.  The author argues that the composer was mentally normal all his life, until the sudden onset of insanity near the end resulting from tertiary syphilis.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Life and works
Sheet music


Recordings and MIDI

Bản mẫu:Romanticism