Thái công

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Thái Công (chữ Hán 太公) là thụy hiệu của một số vị vua chư hầu trong lịch sử Trung Quốc, sau này nó trở thành tôn hiệu của những vị tiên sư của một ngành nghề hoặc người cha trong gia đình, ngoài ra Thái Công còn là tước hiệu của một số vị quân chủ ở Châu Âu.

Quân chủ[sửa | sửa mã nguồn]

Trường hợp khác[sửa | sửa mã nguồn]

Nhân vật lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nhân vật trong tiểu thuyết hoặc trong dân gian[sửa | sửa mã nguồn]

  • Phàm những bậc làm cha có danh vọng đều được người đời tôn xưng là "Thái công", trong Thủy Hử truyện ta có thể nhận thấy:
  1. Cha của Tống Giang là Tống thái công.
  2. Cha của Sử Tiến là Sử thái công.
  3. Cha của Hỗ Tam Nương là Hỗ thái công.
  4. Cha của Khổng Minh, Khổng Lượng là Khổng thái công.
  5. Cha của Mục Hoằng, Mục Xuân là Mục thái công
  6. Mao thái công, người đã cùng con trai là Mao Trọng Nghĩa gián tiếp đưa anh em Giải TrânGiải Bảo gia nhập đảng cướp Lương Sơn Bạc
  7. Lưu thái công ở Đào Hoa sơn, người bị Tiểu Bá Vương Chu Thông đòi cướp con gái làm áp trại phu nhân
  8. Tào thái công ở Nghi Lĩnh, người đã chuốc rượu say Lý Quỳ rồi bắt trói lại để giao cho đô đầu Lý Vân giải lên huyện lĩnh thưởng
  9. Địch thái công ở thôn Tứ Liễu, người có đứa con gái vì phải lòng tên Vương Tiểu Nhị mà giả thần giả quỷ để dọa cha mẹ, sau đôi tình nhân này đều bị Lý Quỳ chém chết
  10. Cha của Đoàn Tam Nương là Đoàn thái công, nhạc phụ của Hoài Tây Vương Khánh
  1. Cao thái công: cha của Cao Thúy Lan, nhạc phụ của Trư Bát Giới

Tên người[sửa | sửa mã nguồn]

  • Quách Thái Công: nhà thiết kế nội thất người Đức gốc Việt thời hiện đại

Thái Công vương quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]