Lý Quỳ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Hắc Toàn Phong Lý Quỳ
Utagawa Kuniyoshi - 水滸傳 - 李逵.jpg
Lý Quỳ - tranh Utagawa Kuniyoshi
Tên
Giản thể 李逵
Phồn thể 李逵
Bính âm Li Kui
Thiên Sát Tinh
Tên hiệu Hắc Toàn Phong
Vị trí 22, Thiên Sát Tinh
Xuất thân Tiểu lao đầu ở Giang Châu
Chức vụ Đầu lĩnh bộ quân
Binh khí Phác đao và 2 thanh búa lớn.
Xuất hiện Hồi 37

Lý Quỳ (李逵) là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết văn học cổ điển Trung Hoa Thủy hử. Cùng với Lỗ Trí Thâm, và Võ Tòng, Lý Quỳ là một trong những người khỏe nhất của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc, nhưng cũng là nhân vật lỗ mãng nhất ở Lương Sơn Bạc. Với biệt danh Hắc Toàn Phong (黑旋風, Gió Lốc Đen) hay Thiết Ngưu (鐵牛, Bò Sắt), Lý Quỳ ít khi lên chiến mã xung trận. Lý Quỳ dùng đôi rìu để triệt hạ kẻ thù. Dù bên ngoài lỗ mãng và hung hăng, Lý Quỳ rất mực trung thành và tín nghĩa. Lý Quỳ thường uống rượu rất nhiều và thường đánh bại kẻ thù khi đang say. Nhân vật Lý Quỳ có nhiều nét tương đồng với Trương Phi trong Tam Quốc Diễn Nghĩa của tác giả La Quán Trung.

Tính khí[sửa | sửa mã nguồn]

Lý Quỳ rất nóng nảy,thường hay lanh chanh,bị Tống Giang quở trách.Lý Quỳ do tính tình ươn bướn,cứu Tống Giang nên hay giết bọn quan tham nhà Tống.

Trương Thuận (trên) nhận nước Lý Quỳ (dưới)] trong cuộc đánh nhau trên sông Giang Châu

Đánh nhau với Trương Thuận[sửa | sửa mã nguồn]

Khi Tống Giang phạm tội, bị đày sang Giang Châu (nay là Giang Tây), đã kết tình bằng hữu với Đới Tung và Lý Quỳ nơi nhà giam. Một hôm, trong một bữa tiệc với cả 2 người, Tống Giang thèm được ăn món canh nấu với cá tươi thay vì dùng cá muối mặn. Lý Quỳ tình nguyện đi tìm mua cá tươi.

Vì nóng nảy tìm cá tươi mà Lý Quỳ gây sự và đánh những người thợ câu cá lẫn những người bạn hàng cá quanh bờ sông. Trương Thuận can thiệp và đánh nhau với Lý Quỳ nhưng vì sức Lý Quỳ quá khỏe, nên Trương Thuận đành thua. Không phục, Trương Thuận bèn thách Lý Quỳ xuống nước đánh nhau với mình. Lý Quỳ chấp nhận cuộc thách đấu nhưng thua vì kém xa Trương Thuận về tài bơi lội. Ngay lúc ấy, Tống Giang và Đới Tung đến và khi Tống Giang đưa lá thư của Trương Hoành nhờ Tống Giang gởi đến Trương Thuận. Trương Thuận rất mừng khi gặp được Tống Giang, một người mình xưa giờ rất nể và rất muốn tìm gặp. Trương Thuận đã kết giao với cả 3 người Tống Giang, Đới Tung, Lý Quỳ trong dịp này.

Giết Ân Thiên Tích[sửa | sửa mã nguồn]

Do Ân Thiên Tích cướp vườn của chú Sài Tiến là sài Hoành Thành,Sài Tiến nghe tin chú bị cướp vườn mà sinh bệnh mà chết,liền Sài Tiến tới xem sự việc ra sao.Không ngờ Lý Quỳ biết chuyện liền răng răng đi theo Sài Tiến.Sài Tiến vào thành mặt đồ tang,mới vừa vào,Sài Tiến gặp một người.Người đó thét mắng Sài tiến,thì ra hắn là Ân Thiên Tích.Lý Quỳ ở bên cửa chạy sấn vào đánh đấm Ân Thiên Tích mấy trăm đấm.Sài Tiến can ngăn nhưng không được,Lý Quỳ đánh đoạn nhìn lại,Tích đã chết lăn ra đó.

Cứu Tống Giang và gia nhập Lương Sơn[sửa | sửa mã nguồn]

Tại Giang Châu, khi Tống Giang,Đới Tung bị giam và xử chém vì đề phản thi ở gác Tầm Dương trong lúc say còn Đới Tung đem thư giả nên Lý Quỳ tham gia vào trận cướp pháp trường Giang Châu, giải cứu thành công Tống Giang và Đới Tung. Sau trận này, Lý Quỳ cùng những người khác theo về và gia nhập Lương Sơn Bạc.

Giết bốn hổ[sửa | sửa mã nguồn]

Trên đường đưa mẹ lên Lương Sơn.Lý Quỳ đi tìm nước cho mẹ uốn trên núi nên đã lấy về.Nhưng không ngờ bọn hổ trong rừng đã xé xác mẹ ông.Lý Quỳ tức quá liền kiếm hang hùm xông thẳng vào thấy 4 con hổ đang gặm xác mẹ ông liền dùng kiếm giết một lúc trọn hổ không tha con nào,rồi khóc lóc bêu xác mẹ đem chôn.

Lý Quý mất mẹ giết 4 hùm.

Cái chết[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi biết mình uống phải ngự tửu đã bị bọn gian thần pha thuốc độc, Tống Giang lo Lý Quỳ [1] nếu biết triều đình thi hành gian kế ấy, sẽ lại khởi nghĩa làm hỏng thanh danh trung nghĩa của Lương Sơn Bạc.Tống Giang sai người gọi Lý Quỳ đến. Ông bèn đem rượu độc khoản đãi Lý Quỳ. Lý Quỳ biết chuyện khóc nức nở mà nói: Thôi, Thôi! Lý Quỳ này lúc sống hầu hạ huynh trưởng, chết rồi cũng xin làm quỷ hầu của huynh trưởng thôi!

Lý Quỳ được chôn cạnh Tống Giang tại đầm Lục Nhi ngoài thành Sở Châu (nơi có ao đầm ngòi rạch mênh mông, tùng bách rậm rạp xanh tươi,địa thế rồng cuộn hổ ngồi, núi non nhấp nhô uốn lượn, sườn núi đá xếp như bậc thềm, phong cảnh không khác mấy với Lương Sơn Bạc).

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Lúc đó làm đô thống chế ở Nhuận Châu.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Thi Nại Am (1988). Lương Duy Thứ, biên tập. Thuỷ hử . Nhà xuất bản Văn học.