Dương Chí

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thanh Diện Thú Dương Chí
Utagawa Kuniyoshi - 水滸傳 - 楊志.jpg
Dương Chí - tranh Utagawa Kuniyoshi
Hồi 11 - Bán gươm báo, Dương Chí giết cọp không lông (Cầu Thiên Hán, Ngu Nhị một đao chầu trời)
Tên
Giản thể 杨志
Phồn thể 楊志
Bính âm Yáng Zhì
Thiên Âm Tinh
Tên hiệu Thanh Diện Thú
Vị trí 17, Thiên Âm Tinh
Xuất thân Chế sứ Điện suất phủ
Chức vụ Tướng tiên phong
Binh khí Đao, thương
Xuất hiện Hồi 12

Dương Chí (chữ Hán : 楊志 ; bính âm : Yáng Zhì) là một nhân vật có thật trong lịch sử, trong Tam triều bắc minh hội biên, ông là thủ lĩnh nghĩa quân được triều đình nhà Tống chiêu an, đi tiên phong chống quân Kim. Ngoài ra ông cũng là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Thuỷ hử của nhà văn Thi Nại Am. Ông có biệt hiệu là Thanh Diện Thú (chữ Hán : 青面獸 ; tiếng Anh : Blue Faced Beast ; nghĩa : Thú mặt xanh) do ông có một vết bớt màu xanh trên mặt. Ở Lương Sơn Bạc, Dương Chí là đầu lĩnh thứ 17, được sao Thiên Âm Tinh (chữ Hán : 天暗星 ; tiếng Anh : Dark Star) chiếu mệnh.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Chí là hậu duệ của Ngũ hầu Dương Lệnh Công nổi tiếng, dòng dõi năm đời của Dương gia tướng, lưu lạc ở Quan Tây. Thời trẻ, Dương Chí thi võ cử, rồi làm đến chức Điện Tư Chế sứ quân, sau được giao nhiệm vụ tải đá hoa về nộp kinh sư. Chẳng may khi đi đến giữa sông Hoàng Hà, bị sóng đánh đắm thuyền, mất cả đá hoa nên ông phải trốn đi nơi khác.

Bán bảo đao và vận chuyển sinh thần cương[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi bị đắm thuyền, Dương Chí không dám về kinh, bỏ trốn lưu lạc. Khi đi ngang qua Lương Sơn Bạc, gặp lúc Lâm Xung đang mai phục, ông đánh nhau với Lâm Xung. Vương Luân thấy võ nghệ của Dương Chí cao siêu, bèn mời nhập đảng nhưng ông từ chối vì không muốn làm cướp.

Từ giã Lương Sơn Bạc, Dương Chí không biết đi đâu bèn về kinh chịu tội. Ông được triều đình ân xá, nhưng bị Cao Cầu đuổi đi, ông đành đi bán bảo đao, giết Ngưu Nhị rồi lên đầu thú. Quan xử ông bị đày đến phủ Đại Danh, được Lương Trung thư (tên thật là Lương Thế Kiệt) - con rể thái sư Sái Kinh yêu mến, đưa về hầu hạ dưới trướng. Lương Thế Kiệt mở sảnh diễn võ cho Dương Chí có cơ hội trổ tài. Dương Chí đấu võ với Phó bài quân Chu Cẩn và Chính bài quân - Cấp Tiên Phong Sách Siêu. Sau trận đấu võ, Dương Chí được thăng chức quan Đề hạt, ông đồng ý kết nghĩa anh em với Sách Siêu.

Sau đi vận chuyển châu báu chúc thọ Sái Kinh, uống phải rượu có thuốc mê của Bạch Thắng, bị bảy hảo hán Tiều Cái, Ngô Dụng, Công Tôn Thắng, Lưu Đường, Nguyễn Tiểu Nhị, Nguyễn Tiểu Ngũ, Nguyết Tiểu Thất cướp hết châu báu.

Gia nhập núi Nhị Long[sửa | sửa mã nguồn]

Không làm tròn trách nhiệm, Dương Chí thất vọng vô cùng, ông định tự tử thì gặp Tào Chính rủ đi cướp lấy chùa Bảo Châu trên núi Nhị Long, lại gặp Lỗ Trí Thâm, cùng cướp chùa Bảo Châu, lấy đó làm nơi an thân. Sau này chiêu nạp được thêm Võ Tòng, Trương Thanh, Tôn Nhị Nương, Thi Ân.

Gia nhập Lương Sơn Bạc[sửa | sửa mã nguồn]

Khi Dương Chí còn ở núi Nhị Long, Ngô Dụng và Lâm Xung đã từng tới mời ông và các thủ lĩnh khác gia nhập Lương Sơn, nhưng vì ông thù Tiều Cái, Ngô Dụng, Lưu Đường đã cướp Sinh Thần Cương, làm ông phải sống lưu lạc nên từ chối. Sau này, Tống Giang đích thân tới núi Nhị Long giúp Dương Chí và các thủ lĩnh đánh bại quan quân triều đình, ông và tất cả thủ lĩnh cùng lên Lương Sơn Bạc.

Dương Chí là một trong 8 võ tướng tiên phong của quân Lương Sơn.

Cái chết[sửa | sửa mã nguồn]

Sau này đánh Phương Lạp, trong trận Tô Châu, Dương Chí bị Phương Thiên Định chặt mất một chân bên trái. Các binh sĩ xông vào cứu Dương Chí nên Phương Thiên Định phải bỏ chạy. Từ đó Dương Chí phải khiêng trên cáng ở chiến trường. Cuộc chiến với Phương Lạp kết thúc, đoàn quân Tống Giang rút về. Dương Chí bị bệnh mà mất.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Hồi 12, Thủy Hử của Thi Nại Am.