Thép đã tôi thế đấy! (phim truyền hình 1999)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Thép đã tôi thế đấy !
鋼鐵是怎樣煉成
Thép đã tôi thế đấy! (phim 1999).PNG
Thể loạiTâm lý, anh hùng ca
Kịch bảnLương Hiểu Thanh
Nikolai Ostrovsky (tiểu thuyết)
Đạo diễnHàn Cương
Quốc gia Trung Quốc
 Ukraina
Ngôn ngữTiếng Quan Thoại
Sản xuất
Địa điểm Ukraina
Thời lượng45 phút x 20 tập
Công ty sản xuấtĐài truyền hình Trung ương Trung Quốc
Dovzhenko Film Studios
Sở Văn hóa - Thông tin thành phố Thâm Quyến
Công ty Phát thanh - Văn hóa Vạn Khoa
Tổng Công ty Điện ảnh Quốc tế Thượng Hải
Trình chiếu
Kênh trình chiếuCCTV
Kênh trình chiếu tại Việt NamVTV1
Quốc gia công chiếu Trung Quốc
 Ukraina
 Nga
Việt Nam
Phát sóng2000
Phát sóng tại Việt Nam2001

Thép đã tôi thế đấy![1] (tiếng Trung Quốc: 鋼鐵是怎樣煉成, tiếng Nga: Как закалялась сталь !) là một bộ phim truyền hình Trung Quốc, được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nikolai Aleksandrovich Ostrovsky.

Năm 1999, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày Quốc khánh nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) quyết định chuyển thể tác phẩm Thép đã tôi thế đấy ! thành phim truyền hình dài tập với sự hỗ trợ tích cực của Sở Văn hóa - Thông tin thành phố Thâm Quyến và Tổng Công ty Điện ảnh Quốc tế Thượng Hải. Đảm nhận khâu duyệt kịch bản và thực hiện sản xuất là Công ty phát thanh - văn hóa Vạn Khoa (Thẩm Quyến).

Bộ phim chính thức khởi quay giữa tiết trời se lạnh của thủ đô Kiev (Ukraina) vào ngày 16 tháng 2 và đóng máy vào cuối tháng 8 năm 1999, đến tháng 10 thì hoàn tất giai đoạn hậu kỳ và ra mắt khán giả Trung Quốc đại lục vào đầu năm 2000. Trong phim, tất cả tên nhân vật và các địa danh đều sử dụng nguyên gốc tiếng Ukraina nhưng phối âm bằng tiếng Quan Thoại. Đây cũng là lần đầu tiên Trung Quốc chuyển thể một tác phẩm văn học nước ngoài thành phim và phải đợi thêm 5 năm nữa mới có Bình minh nơi đây yên tĩnh - một bộ phim truyền hình được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết Và nơi đây bình minh yên tĩnh của nhà văn Boris Vasilyev. Cả hai tác phẩm điện ảnh này sau khi công chiếu đều được khán giả Trung Quốc nồng nhiệt đón nhận đồng thời cũng được giới phê bình điện ảnh Nga hết sức khen ngợi.

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Pavel Korchaghin (thường được gọi là Pavlusa) là một thanh niên lớn lên trong khi điều kiện đất nước đang gặp nhiều khó khăn. Cũng như bao thanh niên Liên Xô khác, anh cũng có người bạn gái chơi thân, cô tên là Tônhia và sau này trở thành người yêu. Tônhia là một cô gái xinh xắn, yêu Pavel với tất cả tình cảm ban đầu trong trắng ngây thơ của một thiếu nữ mới lớn. Tình cảm của hai người có lẽ sẽ rất đẹp và trọn vẹn nếu như không có chuyện Pavel đi theo tiếng gọi của lý tưởng giai cấp lúc đó, lý tưởng muốn cống hiến sức trẻ của mình phục vụ cho Tổ quốc, cho cách mạng, theo tiếng gọi của Đảng Cộng sản. Anh trai Pavel cũng theo con đường này. Tônhia rất yêu Pavel nhưng không thể đợi anh và theo anh, không dám yêu một lý tưởng. Nhà Tônhia lại thuộc giai cấp tư sản. Pavel nói: "Anh trước hết là người của Đảng - sau đó mới là người của em và những người thân khác. Em có gan yêu một công nhân, nhưng lại không có gan yêu một lý tưởng".

Pavel đã chia tay Tônhia mà theo lý tưởng mình đã xác định. Anh hăng hái, hồ hởi cống hiến sức trẻ thanh niên của mình cho những công việc phục vụ cho nhân dân, cho Tổ quốc. Trong thời gian xây dựng con đường sắt nhỏ nối khu rừng với thành phố, tình cờ Pavel đã gặp lại Tônhia. Công việc ở đây rất cực nhọc, ngày đêm chịu đói rét, gian khổ để gấp rút hoàn thành cho kỳ được con đường sắt cho kịp trước khi mùa đông tới. Nếu không kịp thì tất cả mọi người trong thành phố này sẽ chết cóng vì không đủ gỗ để sưởi ấm. Do vậy, Tônhia đã suýt không nhận ra anh vì trông anh đã hoàn toàn khác, rách rưới, tím tái vì giá lạnh, gầy gò như một người ăn xin và đang xúc tuyết, tuy có đôi mắt thì vẫn là Pavơlusa ngày nào. Tuy nhiên, cô đã không dám bắt tay anh khi anh đưa tay ra và anh hiểu rằng, tình cảm cũ giữa hai người vĩnh viễn không còn nữa. Cô giờ đây đã có chồng và "sặc mùi băng phiến".

Sau này, trong quá trình lao động và sinh hoạt trong tổ chức Đảng, Pavel đã gặp Rita và được cô quý mến. Nhưng tình cảm giữa hai người chỉ giữ ở tình đồng chí... Về sau, có lúc Pavel bị bệnh sốt thương hàn và bị bại liệt, vôi hóa cột sống, phải ngồi xe lăn, y tá Frosia chăm sóc và động viên, dồn hết tình thương cho anh. Anh cảm thấy mình không được quyền lùi bước trước khó khăn, tin tưởng vào tình yêu mới và chuyển sang viết sách vẫn với ngọn lửa và chất thép đã được tôi luyện ngày nào.

Diễn viên[sửa | sửa mã nguồn]

Vinh danh[sửa | sửa mã nguồn]

Tại lễ công bố Giải thưởng phim Truyền hình Phi Thiên lần thứ 20 (1999), bộ phim đã nhận được giải đặc biệt dành cho giám đốc sản xuất xuất sắc nhất, quay phim xuất sắc nhất, nhạc phim hay nhất, kỹ thuật ánh sáng tốt nhất, giải đặc biệt của Ban Giám khảo dành cho diễn viên chính xuất sắc nhất (Andrey Saminin), và giải thưởng đặc biệt của Ban Giám khảo dành cho ý tưởng nghệ thuật và đề án điện ảnh độc đáo nhất.

Cũng tại lễ trao Giải thưởng Truyền hình Kim Ưng lần thứ 18 (2000), bộ phim "Thép đã tôi thế đấy !" của đạo diễn Hàn Cương đã vinh dự được nhận giải thưởng dành cho phim truyện dài tập xuất sắc nhất, đạo diễn xuất sắc nhất (Hàn Cương) và giải đặc biệt cho Thiết kế mỹ thuật ấn tượng nhất.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]