Thanh Hải (nhà truyền giáo)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Thanh Hải (Ching Hai 清海)

Picto infobox character.png
ChingHai Sydney in 1993.jpg
Thanh Hải tại Sydney, 1993
SinhTrịnh Đăng Huệ
12 tháng 5, 1950 (69 tuổi)
Quảng Ngãi, Liên bang Đông Dương
Nơi cư trúPháp[cần dẫn nguồn], Đài Loan
Nổi tiếng vìQuán Âm Pháp môn

Thanh Hải (sinh ngày 12 tháng 5 năm 1950) là người sáng lập Quán Âm Pháp môn (觀音法門, hay còn gọi là Đạo bà Thanh Hải), một đạo giáo chuyên về thiền. Đồng thời là doanh nhân, sáng lập và sở hữu hệ thống nhà hàng chay Loving Hut và công ty thời trang (Supreme Master Ching Hai International Association).[1]

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Thanh Hải tên thật là Trịnh Đăng Huệ [2] (có tài liệu ghi là Đặng Thị Trinh) (sinh ngày 12 tháng 5 năm 1950) tại Đức Phổ, Quảng Ngãi, Việt Nam.[2] Có cha người Trung Quốc và mẹ là người Việt Nam, khi học tới lớp 11 vào năm 19 tuổi thì bà rời Việt Nam đi qua Anh (có tài liệu nói 22 tuổi), rồi qua Pháp, Đức. Trong thời gian ở Tây Đức, bà làm nghề thông dịch viên cho hội Hồng Thập Tự và lập gia đình với một bác sĩ y khoa người Đức.[2] Sau 2 năm, hai người ly dị để tập trung vào tâm linh.[3]

Năm 1979, Thanh Hải thọ Tam Quy Ngũ Giới với tu sĩ Thích Như Điển, với pháp danh là Thị Nguyện, nhưng chùa của ông không nhận nữ giới.[4] Sau đó bà qua Ấn Độ xuất gia, trước tiên là với các vị Lạt ma Tây Tạng, sau theo học với một người Ấn Độ đạo Sikh tên là Jampa Ghesbe Ngawang Dargey và người kế tiếp là Thakar Singh, một giáo sĩ thuộc dòng Surat Shabd Yoga (Sant Mat) và chính vị này đã truyền pháp "Thanh Sắc Quang Ảnh" (Light and Sound Meditation) cho bà.

Năm 1983 Thanh Hải đến Đài Loan thọ giới Tỳ Kheo Ni tại một giới đàn ở Đài Bắc thuộc Giáo hội Phật giáo Đài Loan. Trong thời gian trước khi thọ giới, Thị Nguyện được gởi đến Linh Sơn Phật Học viện tại Đài Bắc của Thích Tịnh Hạnh để tá túc học tập và được ban cho pháp hiệu là Thanh Hải.[2]

Hành đạo[sửa | sửa mã nguồn]

Các trung tâm thiền của Thanh Hải tại các thành phố của Mỹ như Los Angeles được hưởng lợi từ tình trạng được miễn thuế như các tổ chức tôn giáo khác.[3]

Tại Hoa Kỳ, Thanh Hải đặt bản doanh tại thành phố El Monte ở miền Nam California và đi thuyết giảng khắp vùng đông dân cư Việt Nam, rồi đi Boston, New York, Washington DC…. Bà được báo chí Tây phương gọi là nhà doanh thương tài, nhà tiếp thị giỏi và gọi là "Part Buddha, Part Madonna".[5]

Hoạt động kinh doanh[sửa | sửa mã nguồn]

Thanh Hải thành lập chuỗi nhà hàng Loving Hut[6][7] với 138 nhà hàng trên toàn thế giới vào năm 2014.[8]

Bà ra mắt một dòng quần áo ở New York và Paris vào năm 1995.[9]

Thanh Hải là tác giả của những cuốn sách ảnh, như The Birds in My Life và The Noble Wilds.[10] Những cuốn sách bao gồm những bức ảnh bà đã chụp.

Tổ chức của bà duy trì các trang web cho phép tải xuống kỹ thuật số các băng đĩa của Thanh Hải bằng 17 ngôn ngữ cũng như "Cửa hàng thiên thể" bán quần áo và trang sức do Thanh Hải thiết kế.[11][12]

Thanh Hải Vô Thượng sư Quốc tế[sửa | sửa mã nguồn]

Thanh Hải đã thành lập các tổ chức bao gồm Thanh Hải Vô Thượng sư Quốc tế, World Peace Media, Oceans of Love Entertainment và Supreme Master Television. Tổ chức của bà điều hành một chuỗi nhà hàng ăn chay quốc tế, một số trong đó bán hàng hóa của bà.[cần dẫn nguồn]

Cuối năm 2008, Thanh Hải đã phát động một chiến dịch truyền thông ở Úc và New Zealand yêu cầu mọi người "Hãy xanh, hãy ăn chay, cứu lấy hành tinh".[13]

Thanh Hải Vô Thượng sư Quốc tế đã đưa ra bản đánh giá biến đổi khí hậu Garnaut, ủng hộ việc cắt giảm lớn đối với chăn nuôi.[14]

Theo nhà khoa học chính trị Patricia Thornton tại Đại học Oxford, sự phụ thuộc nặng nề của Thanh Hải Vô Thượng sư Quốc tế vào internet để phân phối văn bản, tuyển dụng và chia sẻ thông tin, đã đưa nhóm này thành một "giáo phái internet xuyên quốc gia".[11] Thornton tuyên bố rằng nguồn thu nhập đằng sau nhiều dự án kinh doanh của Thanh Hải chưa được biết đến[11] và phần lớn các phương tiện truyền thông do các chương trình truyền hình của bà sản xuất chủ yếu là tự giới thiệu và quảng cáo và nhằm mục đích "xây dựng hồ sơ công chúng cho các hoạt động nhóm của giáo phái."[11]

Quán Âm Pháp môn[sửa | sửa mã nguồn]

Nhận định Quán Âm Pháp môn[sửa | sửa mã nguồn]

Theo một nhà nghiên cứu tôn giáo phương Đông cho biết lối tu Quán Âm của Thanh Hải không phải xuất xứ từ đạo Phật, càng không phải là pháp môn Nhĩ Căn Viên Thông của Phật giáo, mà chính là pháp thiền Yoga của phái Sant Mat hay còn có tên gọi khác là Surat Shabd Yoga và vị thầy truyền cho Thanh Hải là Sant Thakar Singh (26/3/1929 – 6/3/2005), được biết đến với cái tên là Sant Mat Master.[15] Ông đã truyền phương pháp ấn tâm, năm câu chú hay năm danh hiệu God, và pháp tu "Thanh Sắc Quang Ảnh" (Ánh sáng và Âm Thanh) cho đệ tử Thanh Hải trước khi rời Ấn Độ. Điều này được xác nhận bởi Hòa thượng Thích Tịnh Hạnh, Viện trưởng Học viện Phật giáo Trung Hoa Dân quốc (Đài Loan).[16]

Theo tài liệu: SuratShabd Yoga và theo lời của một số đệ tử đã từ bỏ đạo Thanh Hải thì tên gọi 5 hồng danh này là:...Jot Nirinjan... OngKar... Rarankar... SoHang...SatNaam. Từ căn cứ rõ ràng như thế qua cách hành trì (từ tài liệu thiền SuratShabd), có thể xác định Pháp môn quán âm do bà Thanh Hải không liên quan đến Phật giáo, mà bắt nguồn từ đạo Sikh - Ấn Độ. Còn Pháp môn Quán Âm theo cách gọi của bà Thanh Hải lại liên quan mật thiết với dòng thiền SuratShabd Yoga của đạo Sikh.[17]

Giải thưởng[sửa | sửa mã nguồn]

  • 1993 - Frank Fasi, thị trưởng thành phố Honolulu, trao tặng Thanh Hải quyền công dân danh dự.[18][19][20]
  • 1994 - Giải thưởng Lãnh đạo Nhân đạo Thế giới, do Barbara Finch, Chủ tịch Liên đoàn Quốc tế về Nhân quyền trao tặng.[21][22][23]
  • 1994 - Giải thưởng Lãnh đạo tinh thần thế giới, do Tổng thư ký Chen Hung Kwang của Hiệp hội truyền thông văn hóa thế giới trao tặng.[24][25][26][27][28][29]
  • 2006 - Giải thưởng Hòa bình Gusi, do Tổng thống Philippines, bà Gloria Macapagal Arroyo trao tặng.[30][31]

Bê bối[sửa | sửa mã nguồn]

Chính phủ Đài Loan đã điều tra tổ chức của bà về "cáo buộc gây quỹ bất chính", trong đó bao gồm việc chuyển 2 triệu đô la ra ngoài nước này.[32]

Thanh Hải đã tặng 640.000 đô la cho Ủy thác chi phí pháp lý của Tổng thống Bill Clinton, Ủy ban này đã trả lại số tiền trên vào năm 1996 vì các nguồn tài trợ "đáng ngờ".[33][34]

Vào năm 2004, một hòn đảo nhân tạo và lối đi bộ dài 330 feet (100 m) được tạo ra ở Công viên quốc gia Biscayne đã bị xóa bỏ với chi phí 1 triệu USD sau khi được xây dựng bất hợp pháp bởi các công nhân tại cơ sở của Thanh Hải, được biết đến với tên giả Celestia De Lamour.[35][36] Các công nhân của Công viên Quốc gia đã trồng lại từ 400 đến 500 cây rừng ngập mặn trong khu vực từng được bao phủ bởi lối đi bộ bất hợp pháp. Tài sản tư nhân thuộc sở hữu của Thanh Hải liền kề với công viên quốc gia đã bị cảnh sát thu giữ và sau đó được bán đấu giá cho làng Palmetto Bay, nơi dự định thành lập một công viên trên khu vực này.[37]

Bị cấm ở Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn tài chính thu nhập chủ yếu là buôn bán vật phẩm như: băng đĩa, sách báo, quà lưu niệm, trang sức, quần áo, tranh ảnh, vật dụng cá nhân được cho rằng có lực lượng gia trì của Thiên Đàng trong ấy. Mỗi phẩm vật ấy đều được quy ra cho điểm, gọi là điểm tâm linh tùy theo giá niêm yết (giá cả niêm yết thường cao hơn rất nhiều giá trị vật chất).[38] Theo Thanh Hải, muốn thành Phật thì phải tích lũy điểm tâm linh này, điểm tâm linh có bù trù lẫn nhau tùy theo việc làm xấu và thiện. Từ thu nhập nguồn tài chính to lớn, Thanh Hải xây dựng hệ thống truyền đạo như truyền hình vệ tinh, internet. Có cả hệ thống sản xuất thực phẩm chay mang sắc thái truyền đạo (như các nhà hàng chay Loving Hut), khuyến khích ăn chay tinh khiết. Quay dựng các bộ phim ca nhạc, ngâm thơ, họp mặt giao lưu các đồng tu khắp nơi trên thế giới... Thường tổ chức các cuộc tập trung cộng tu ngồi thiền như Pháp, Thái Lan, Đài Loan... với quy mô khá lớn nhiều tốn kém. Do việc huy động tài chính to lớn như vậy đã gây các mâu thuẫn xung đột ở gia đình một số đệ tử: ly thân, ly hôn, tài sản tiêu tán...[39]

Chính phủ Việt Nam gọi đây là tà đạo Thanh Hải Vô Thượng Sư và đã ra lệnh cấm đạo này truyền đạo tại Việt Nam và Thanh Hải cũng không được phép đặt chân vào lãnh thổ Việt Nam.[40]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Maragay, Fel V. (20 tháng 11 năm 2006). “Master of charity”. Manila Standard Today. 
  2. ^ a ă â b “Tìm hiểu Về Thanh Hải Vô Thượng Sư”. 
  3. ^ a ă Young, Gordon (22 tháng 5 năm 1996). “God Inc.”. SF Weekly. 
  4. ^ Guzmán, Rafer (28 tháng 3 năm 1996). “Immaterial Girl”. Metro. 
  5. ^ https://books.google.com.vn/books?id=EPcJ0WLSUhUC&pg=PA192&dq=%22Part+Buddha,+Part+Madonna%22&hl=vi&sa=X&ved=0ahUKEwil76Km8KDfAhVphuAKHVOYDv4Q6AEIJjAA#v=onepage&q=%22Part%20Buddha%2C%20Part%20Madonna%22&f=false
  6. ^ “Archived copy”. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 11 năm 2010. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2010.  Đã bỏ qua tham số không rõ |df= (trợ giúp)
  7. ^ “Vegan Fast-Food Loving Hut Opens in San Francisco Centre Food Court”. SF Weekly website: SFoodie blog. SF Weekly. 3 tháng 5 năm 2010. Truy cập ngày 11 tháng 5 năm 2010. 
  8. ^ “Loving Hut – International Vegan Chain Restaurant”. 15 tháng 1 năm 2018. 
  9. ^ “The Supreme Master Ching Hai International Association, Humanitarian Relief Activities”. Godsdirectcontact.org.tw. Truy cập ngày 3 tháng 12 năm 2010. 
  10. ^ “The Supreme Master Ching Hai: Books, Biography, Blog, Audiobooks, Kindle”. Amazon.com. Truy cập ngày 3 tháng 12 năm 2010. 
  11. ^ a ă â b Thornton, Patricia M. (2008) Manufacturing Dissent in Transnational China in "Popular Protest in China", Kevin J. O'Brien (ed.), Harvard University Press, pp. 189–192
  12. ^ “The Official Online Shop for Celestial Products”. The Celestial Shop. Truy cập ngày 3 tháng 12 năm 2010. 
  13. ^ “Bleak days at Cape Grim as beef bashed”. The Australian. 26 tháng 10 năm 2009. Truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2009. 
  14. ^ Ching Hai's submission Lưu trữ 21 July 2008 tại Wayback Machine. to the Garnaut Climate Change
  15. ^ “Nhận Định Về Pháp Môn Quan Âm Của Thanh Hải Vô Thượng Sư Hoàng Liên Tâm”. THƯ VIỆN HOA SEN. Truy cập 6 tháng 10 năm 2015. 
  16. ^ “Thư Của Ht. Thích Tịnh Hạnh Về Cô Thanh Hải”. THƯ VIỆN HOA SEN. Truy cập 6 tháng 10 năm 2015. 
  17. ^ http://www.bahaistudies.net/asma/suratshabdyoga2.pdf
  18. ^ “檀香山市長代表美國政府頒贈 清海無上師 國際和平獎.榮譽公民和銅像”. 聯合報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣台北). 9 tháng 11 năm 1993. 
  19. ^ 記者劉乃游專訪 (6 tháng 11 năm 1993). “清海無上師獲國際和平和平獎 赴美賑災行善獲美政府 頒贈榮譽公民並豎像”. 中央日報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣台北). 
  20. ^ “清海無上師榮獲國際和平獎”. 高雄晚報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣台北). 6 tháng 11 năm 1993. 
  21. ^ 記者陳碧華、李彥甫 (26 tháng 5 năm 1994). “談到同胞苦難 她三度淚下 國際人權大會 清海無上師致詞感人”. 聯合報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣台北). 
  22. ^ 記者李秀姬 (26 tháng 5 năm 1994). “國際人權聯盟發表人權宣言 立委建議 福爾摩沙收容悠樂難民”. 自由時報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣台北). 
  23. ^ “重申國際正義人道精神 國際人權大會發表人權宣言”. 中國晚報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣台北). 29 tháng 5 năm 1994. 
  24. ^ 台北訊 (1 tháng 3 năm 1994). “美國頒發世界精神領袖獎清海無上師”. 聯合報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣). 
  25. ^ “清海無上師榮獲世界精神領袖獎”. 中央日報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣). 4 tháng 3 năm 1994. 
  26. ^ “清海無上師榮獲世界精神領袖獎”. 中國時報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣). 7 tháng 3 năm 1994. 
  27. ^ 台北訊 (1 tháng 3 năm 1994). “清海大師獲「世界精神領袖獎」”. 自由時報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣). 
  28. ^ 記者 黃宏玉/特稿 (1 tháng 3 năm 1994). “清海無上師渡化眾生免除苦難實至名歸”. 台灣公論報 (bằng tiếng zh-tw) (台灣). 
  29. ^ 本報記者田人 (25 tháng 2 năm 1994). “美中西部六州聯合舉辦「清海日」 及贈送銅像晚會 場面盛大 氣氛莊嚴 近二千人出席大會”. 美國芝加哥時報 (美國). 
  30. ^ “Gusi Peace Prize International 2006” (bằng tiếng Anh). Gusi Peace Prize Foundation. 22 tháng 11 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2017. Supreme Master Ching Hai (Vietnam) for Philanthropy 
  31. ^ “Carlo among 15 Gusi Peace Prize awardees” (bằng tiếng Anh). philstar Global. 17 tháng 11 năm 2006. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2017. 
  32. ^ Culteducation.com, She's a merchandising mystic from Taiwan -- and sees nothing wrong with giving Clinton a handout, truy cập ngày 15 tháng 12 năm 2018
  33. ^ “In Ching Hai, Clinton finds new type of special interest”. www.latimes.com. Truy cập ngày 13 tháng 9 năm 2017. 
  34. ^ “Behind Clinton fund donations, sect with a flamboyant leader”. www.washingtonpost.com. Truy cập ngày 13 tháng 9 năm 2017. 
  35. ^ “Park service to eliminate island”. The Washington Times. 26 tháng 3 năm 2004. 
  36. ^ “A mystery in Miami as sect leader and an instant island disappear”. Independent. 28 tháng 3 năm 2004. 
  37. ^ Morgan, Curtis (24 tháng 3 năm 2004). “Park removes access to illegal bay island”. The Miami Herald (Link to Ross Institute). 
  38. ^ http://www.thecelestialshop.com/
  39. ^ “Trần tình của gia đình nạn nhân theo tà môn Thanh Hải”. Giác Ngộ Online. Truy cập 6 tháng 10 năm 2015. 
  40. ^ ““Thanh Hải Vô Thượng sư” - tà đạo phá hoại đạo - Báo Công an TP Đà Nẵng: CADN Online- Kết nối niềm tin”. Báo Công an TP Đà Nẵng: CADN Online- Kết nối niềm tin. Truy cập 13 tháng 12 năm 2018. 

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]