Thiên mệnh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Thiên mệnh (chữ Nho: 天命; bính âm: Tiānmìng: mệnh lệnh của Trời) là một khái niệm triết học cổ của Trung Quốc về tính chính danh của bậc quân vương. Theo lẽ đó thì Trời là đấng giao quyền chỉ cho một người để làm vua cai quản thiên hạ, nhưng nếu người này là một kẻ bạo ngược, thất đức và không xứng đáng thì có thể đánh mất thiên mệnh và Trời sẽ trao cho người khác. Lúc này là sự thay triều đổi đại.

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

  • Thiên mệnh ở Bách khoa toàn thư Trung Quốc (viết bằng tiếng Trung Quốc)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]