Vũ Cao

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Vũ Cao (18 tháng 2 năm 1922 - 3 tháng 12 năm 2007) [1] là một nhà thơ Việt Nam.

Vũ Cao

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Vũ Cao tên thật là Vũ Hữu Chỉnh quê ở xã Liên Minh huyện Vụ Bản tỉnh Nam Định. Ông sinh trong một gia đình nho học và hoạt động văn học khá sớm, những năm đầu Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất (kháng chiến chống Pháp) ông làm báo Chiến sĩ ở Liên khu IV rồi làm phóng viên báo Vệ quốc quân, Báo Quân đội nhân dân. Từ năm 1957, ông làm việc tại tạp chí Văn nghệ quân đội và trở thành chủ nhiệm trong nhiều năm. Từ Sau năm 1975 ông giải ngũ, làm giám đốc Nhà xuất bản Hà Nội, phó chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Hà Nội, chủ tịch Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam. Sau khi nghỉ hưu ông sống ở Hà Nội. Ông là anh ruột của các nhà văn Vũ Tú Nam, Vũ Ngọc Bình. Tuy được biết đến như là một nhà thơ với bài thơ Núi Đôi nổi tiếng đã được đưa vào sách giáo khoa của Việt Nam nhưng Vũ Cao còn sáng tác văn xuôi. Ông mất năm 2007 tại Hà Nội.

Vũ Cao được tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2001.

Tác phẩm chính[sửa | sửa mã nguồn]

  • Sớm nay (Thơ năm 1962)
  • Đèo trúc (Thơ năm 1973)
  • Núi Đôi (Thơ năm 1990)
  • Truyện một người bị bắt (Tập truyện ngắn năm 1958)
  • Những người cùng làng (Tập truyện năm 1959)
  • Em bé bên bờ sông Lai vu (Truyện năm 1960)
  • Anh em anh chàng Lược (Truyện 1965)
  • Từ một trận địa (Năm 1973)

Bài thơ Núi Đôi[sửa | sửa mã nguồn]

Bài thơ Núi Đôi được Vũ Cao sáng tác dựa trên một câu chuyên có thật. Người con gái trong bài thơ là Trần Thị Bắc một nữ du kích Việt Minh quê ở xóm Chùa, thôn Xuân Đoài - Đoài Đông xã Phù Linh (Còn gọi là Lạc Long), huyện Sóc Sơn, Hà Nội. Trần Thị Bắc mất ngày 21/3/1954 khi rơi vào ổ phục kích của đối phương.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Núi vẫn đôi mà thơ mất ông, bài viết của Phạm Xuân Nguyên trên Tuổi Trẻ Online

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]