Lục Ngạn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Lục Ngạn
Địa lý
Huyện lỵ Thị trấn Chũ
Vị trí: Phía đông bắc của tỉnh Bắc Giang
Diện tích: km²
Số xã, thị trấn: 1 thị trấn, 29
Dân số
Số dân: 204.416 người (2009) [1]
Mật độ: … người/km²
Thành phần dân tộc: Kinh:53%, Sán Dìu, Nùng, Cao Lan, Hoa
Hành chính
Chủ tịch Hội đồng nhân dân:
Chủ tịch Ủy ban nhân dân:
Bí thư Huyện ủy:
Thông tin khác
Điện thoại trụ sở:
Số fax trụ sở:
Website:


Lục Ngạn là một huyện Thành phố thuộc tỉnh Bắc Giang.

Địa lí[sửa | sửa mã nguồn]

Lục Ngạn cách thành phố Bắc Giang 40 km về phía Đông. Địa hình đồinúi xen lẫn. Phía Bắc giáp với tỉnh Lạng Sơn, phía Đông giáp với huyện Sơn Động. Nhiệt độ trung bình là 23,5 °C, ít chịu ảnh hưởng của bão. Có nguồn nước dồi dào từ sông Lục Nam, hồ Cấm Sơn, Khuôn Thầnđập Thum...

Kinh tế[sửa | sửa mã nguồn]

  • Kinh tế tập trung vào ngành nông nghiệp với thế mạnh là trồng trọt cây ăn quả, điển hình là vải thiều, nhãn, hồng, na... Có nhà máy chế biến hoa quả trên địa bàn đã xuất khẩu rau quả tươi và đóng hộp sang các nước.
  • Huyện cũng có tiềm năng du lịch sinh thái: miệt vườn, khu sinh thái hồ Cấm Sơn, Khuôn Thần... Ngoài ra, có danh lam thắng cảnh như đền Hả, chùa Khánh Vân, chùa Am Vãi (Khả Lã, xã Tân Lập).
  • Những năm gần đây, cùng với sự phát triển của vải thiều và sự yếu kém của tư thương Việt Nam, thì giao thương biên mậu đã thực sự tiến vào tận địa bàn Lục Ngạn. Vào những ngày mùa vải(khảng tháng 6) ta có thể bắt gặp tư thương Trung Quốc ở bất cứ đâu dọc trên 40 Km quốc lộ 31 trên địa bàn huyện Lục Ngạn. Không dưới 50% vải thiều tươi ở Lục Ngạn đựoc xuất sang Trung Quốc, lượng vải thiều sấy khô thì gần như toàn bộ được xuất sang Trung Quốc qua cửa khẩu Đồng Đăng (lạng Sơn).
  • Thị trấn Chũ là trung tâm huyện lỵ của Lục Ngạn, đang được mở rộng, xây dựng những công trình lớn như bệnh viện khu vực, công viện cây xanh, khu dân cư, cụm công nghiệp... nhằm đưa Chũ lên thành thị xã và trở thành trung tâm của khu vực miền núi Bắc Giang

Xã hội[sửa | sửa mã nguồn]

  • Dân số huyện xấp xỉ 200.000 người. Lao động chủ yếu chưa qua đào tạo. Người Kinh chiếm 53%, còn lại là các dân tộc khác như Sán Dìu, Nùng, Cao Lan, Hoa.
  • Do có sự liên hệ của bộ phận người Hoa về nước (những năm chiến tranh biên giới) nên ngày nay, nhiều bộ phận người Việt (phần lớn là người dân tộc thiểu số ở Lục Ngạn đã tổ chức thành những đường dây đưa lao động sang Trung Quốc để làm trong các công xưởng ở Quảng Tây, Quảng Đông, Phúc Kiến... Những thành phố có nhiều người Việt làm là Quảng Châu, Đông Quản, Sán Đầu, Huệ Châu... Đi đôi cùng tình trạng này là những tệ nạn đặc trưng của người Việt là đánh nhau, cờ bạc, trấn lột... Ngoài ra nhiều người đi Quảng Tây để chặt mía, trồng sắn... theo kiểu mùa vụ.
  • Ngày nay, do có nhiều khu công nghiệp ở các tỉnh miền xuôi nên thanh niên Lục Ngạn phần đông đi học hoặc đi làm trong các khu công nghiệp, khu chế xuất, tệ nạn đánh nhau theo kiểu thanh niên làng đã giảm đáng kể, nhưng do có tiền nhiều nên tỷ lệ đánh bạc gia tăng đáng kể trong những dịp nghỉ lễ tết

Đơn vị hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ban chỉ đạo Tổng điều tra dân số và nhà ở trung ương. Tổng điều tra dân số và nhà ở Việt Nam năm 2009: Kết quả toàn bộ. Hà Nội, 6-2010. Biểu 2, tr.13.