Tổ chức Cấm Vũ khí Hóa học

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tổ chức Cấm Vũ khí Hóa học
OPCW logo.gif
OPCW logo

Những nước thành viên của OPCW (xanh)
Thành lập 28 April 1997
Tổng hành dinh Den Haag, Hà Lan
52°05′28″B 4°16′59″Đ / 52,091241°B 4,283193°Đ / 52.091241; 4.283193Tọa độ: 52°05′28″B 4°16′59″Đ / 52,091241°B 4,283193°Đ / 52.091241; 4.283193
Thành viên 190 nước thành viên
tất cả các nước ký Công ước vũ khí hóa học CWC tự động là thành viên.
6 nước không là thành viên: Angola, Burma, Ai Cập, Israel, Bắc Triều Tiên và Nam Sudan.
Ngôn ngữ Tiếng Anh, Pháp, Nga, Trung Hoa, Tây Ban Nha, Ả Rập
Tổng giám đốc Ahmet Üzümcü[1]
Ngân quỹ €71 triệu/năm(2012)[2]
Nhân viên Khoảng chừng 500[2]
Trang mạng opcw.org

Tổ chức Cấm Vũ khí Hóa học (OPCW) là một tổ chức tự trị liên chính phủ, cơ sở chính nằm ở Den Haag, Hà Lan. Nó được thành lập để thực thi việc theo dõi các nước trong việc tuân hành Công ước 1997 về vũ khí hóa học, mà cấm việc sử dụng cũng như đòi hỏi phá hủy chúng. Tổng giám đốc hiện thời là nhà ngoại giao người Thổ Ahmet Üzümcü.
Giải Nobel Hòa bình năm 2013 được trao cho tổ chức này và Công ước, mà qua đó nó được thành lập vào năm 1997,[3] bởi vì họ, theo lời người phát giải, "đã định nghĩa vũ khí hóa học là điều cấm kỵ theo luật quốc tế. Việc sử dụng vũ khí hóa học tại GhoutaSyria, đã nhấn mạnh sự cần thiết phải tăng gia nỗ lực để hủy bỏ những vũ khí đó."[3][4][5][6]

Tài chánh[sửa | sửa mã nguồn]

Tổ chức được tài trợ do các thành viên đóng góp, tương tự như tiếu chuẩn của Liên hiệp quốc. Và như vậy Hoa Kỳ là nước tài trợ nhiều nhất với 22 %. Tiếp theo là Nhật Bản với khoảng 19,5 % và Đức khoảng 10 %. Ngân sách mỗi năm tổng cộng khoảng 60 triệu Euro.[2]

Hội nghị của các quốc gia thành viên vào năm 2007

Liên hệ với Liên hiệp quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Tổ chức Cấm Vũ khí Hóa học không phải là một cơ quan thuộc Liên hiệp quốc, nhưng cả hai làm việc chung với nhau về chính sách và những vấn đề thực tiễn. Vào ngày 7 tháng 9 2000 OPCW và Liên hiệp quốc ký kết một thỏa ước làm việc chung đề ra phương thức để phối hợp các hoạt động hai bên với nhau.[7] Các thanh sát viên đi làm việc với thẻ du hành của Liên hiệp quốc, trong đó có giải thích nhiệm vụ, đặc quyền và quyền bất khả xâm phạm.[8]

Tổng hành dinh[sửa | sửa mã nguồn]

Tổng hành dinh của OPCW

Den Haag được chọn làm chỗ hoạt động của tổ chức sau khi đánh bại ViênGenève.[9] Tổng hành dinh của OPCW được vẽ kiểu bởi kiến trúc sư Hoa Kỳ Gerhard Kallmann của hãng Kallmann McKinnell & Wood là một tòa nhà tám từng, hình bán cầu.[10] Có một phòng tưởng niệm các nạn nhân ở đằng sau tòa nhà, mở cửa cho công chúng vào tham quan.[11]

Thành viên[sửa | sửa mã nguồn]

Tất cả 190 nước mà đã ký vào Công ước về vũ khí hóa học tự động trở thành thành viên của tổ chức OPCW.[12] Không phải là thành viên gồm có Israel và Myanmar, tuy đã ký nhưng chưa thông qua Công ước, và Angola, Egypt, Bắc Triều Tiên và Nam Sudan, những nước mà không ký hay không tán thành Công ước.[13] Syria là nước tham gia gần đây nhất theo khuôn khổ hủy bỏ vũ khí hóa học tại Syria.

Lãnh đạo[sửa | sửa mã nguồn]

Ahmet Üzümcü, Tổng giám đốc của OPCW

Tổ chức được điều khiển bởi một tổng giám đốc, mà được chỉ định trực tiếp bởi hội nghị. Danh sách các tổng giám đốc:

Country Name Start of term
Flag of Brazil.svg Brasil José Bustani 13 May 1997[14]
 Argentina Rogelio Pfirter 25 July 2002[15]
 Thổ Nhĩ Kỳ Ahmet Üzümcü 25 July 2010[2]

Được trao Giải Nobel Hòa bình 2013[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 11.10.2013 Ủy ban Nobel Na Uy đã loan báo trao Giải Nobel Hòa bình năm 2013 cho "Tổ chức Cấm Vũ khí Hóa học" về Công việc phá hủy các Vũ khí Hóa học của tổ chức này, nhất là việc phá hủy Vũ khí Hóa học ở Syria hiện nay.[3][4][5][6]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Oliver Meier and Daniel Horner (tháng 11 năm 2009). “OPCW Chooses New Director-General”. Arms Control Association. 
  2. ^ a ă â b “Organization for the Prohibition of Chemical Weapons (OPCW)”. Nuclear Threat Initiative. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2013. 
  3. ^ a ă â Cowell, Alan (11 tháng 10 năm 2013). “Chemical Weapons Watchdog Wins Nobel Peace Prize”. New York Times. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2013. 
  4. ^ a ă “Chemicals weapons watchdog OPCW wins Nobel peace prize”. Times of India. 11 tháng 10 năm 2013. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2013. 
  5. ^ a ă “Global chemical weapons watchdog wins 2013 Nobel Peace Prize”. Fox News. 11 tháng 10 năm 2013. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2013. 
  6. ^ a ă “Official press release from Nobel prize Committee”. Nobel Prize Organization. 11 tháng 10 năm 2013. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2013. 
  7. ^ General Assembly Liên Hiệp Quốc Resolution phiên họp 55 (được truy cập ngày {{{date}}})
  8. ^ OPCW, The Legal Texts TMC Asser Press, p336
  9. ^ “An Expat's View: Peter Kaiser”. city of Den Haag. 8 tháng 10 năm 2009. Truy cập ngày 1 tháng 11 năm 2010. 
  10. ^ Hevesi, Dennis (24 tháng 6 năm 2012). “Gerhard Kallmann, Architect, Is Dead at 97”. New York Times. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2012. 
  11. ^ “Secretary-General calls chemical weapons memorial ‘a symbol of suffering and hope’”. United Nations. 9 tháng 5 năm 2007. Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2011. 
  12. ^ “OPCW Member States”. Opcw.org. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2013. 
  13. ^ “Non-Member States”. Opcw.org. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2013. 
  14. ^ A Stanič (2004). “Bustani v. Organisation for the Prohibition of Chemical Weapons”. The American Journal of International Law 98 (4): 810. JSTOR 3216704. 
  15. ^ “Speech of Dr. Rogelio Pfirter, Director-General of the OPCW 16 September 2008”. Netherlands Institute for International Relations. 22 tháng 9 năm 2008. Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2011. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]