Địa ngục

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Tranh minh họa thời Trung cổ về địa ngục trong cuốn sách viết tay Hortus deliciarum của Herrad của Landsberg (khoảng 1180)

Địa ngục (chữ Hán: 地獄, nghĩa: "lao ngục trong lòng đất"), cũng gọi là Hoả ngục (chữ Hán: 火獄, nghĩa: "lao ngục lửa") là một địa danh siêu nhiên được nhắc đến trong nhiều nền văn minhtôn giáo. Theo đó, đây là nơi đến của các linh hồn sau khi chết. Phần lớn các tôn giáo đều cho rằng địa ngục là nơi giam giữ và trừng phạt các linh hồn tội lỗi, ngược với Thiên đàng. Người ta tin rằng khi lìa đời, chỉ có thể xác bị hủy hoại, linh hồn sẽ được lên thiên đàng hay xuống địa ngục, hoặc đầu thai sang kiếp khác (làm súc vật hoặc làm người) tùy theo việc lúc còn sống ở thiện hay ở ác.

Sơ lược về địa ngục (Tín ngưỡng Á Đông)[sửa | sửa mã nguồn]

Theo kho tàng văn hóa dân gian: Thập Điện Diêm Vương là 10 vua cai quản cõi âm, nơi sẽ trừng phạt kẻ có tội. Trong điện có gương Nghiệt kính đài( Nghiệp kính đài ). Tất cả những hành vi của người chết lúc còn tại thế sẽ hiện ra trong gương. Chiếu theo bản án của Diêm Vương ghi chép, linh hồn có tội sẽ bị quỷ sứ điệu đi thụ hình tại các ngục. Tổng cộng có 8 cửa ngục lớn, và 128 cửa ngục nhỏ. Mỗi cửa ngục lại có kiểu trừng phạt riêng: mổ bụng, moi tim, đun trong vạc dầu sôi, chặt tay, chặt chân, cưa người,...Kiểu nào cũng đáng sợ và đau khổ ghê gớm. Ngoài ra Diêm Vương còn có Bổ kinh Sở để phạt các sư sãi tụng kinh không đủ, gian lận, phải vào đó tụng bù.

Điện Diêm Vương thứ 10 (Thập Điện Chuyển Luân Vương) cai quản việc chuyển kiếp đầu thai. Tại điện này có cầu Nại Hà bắc qua sông Vong Xuyên hình cầu vồng, rất trơn. Ven sông Vong Xuyên, có một tảng đá, gọi là Tam Sinh Thạch. Những kẻ giết người, gian ác phải leo qua cầu, dưới sông đầy thuồng luồng, cá sấu; hai đầu cầu lại lại có bầy chó ngao sẵn sàng cắn xé. Những linh hồn được đi đầu thai trở lại làm người đều phải qua Vong Đài (đài quên), uống canh Quên Lãng của Mạnh bà để quên hết chuyện kiếp trước. Canh Mạnh Bà khiến người quên đi hết thảy, Tam Sinh Thạch ghi lại kiếp trước kiếp này của con người.

"...Trong quá trình tu luyện, một lần khi luyện bài công pháp thứ hai của Pháp Luân Đại Pháp, chỉ trong thời gian năm phút nhập định ngắn ngủi, tôi đã đi thăm Thập điện âm phủ và 16 vạn tầng địa ngục. Những gì tôi nhìn thấy đều là những điều trong tầng thứ sở tại của tôi, chia sẻ với mọi người hy vọng có thể cảnh tỉnh con người thế gian, nhắc nhở con người nên làm điều thiện, đừng làm điều ác, hiểu rõ chân tướng, tất sẽ được phúc báo.

Thập điện âm phủ gồm: 16 vạn tầng địa ngục, Tam thành, Ngũ Nhạc cung, Bát Quỉ Đại Vương phủ, Thập tầng Thẩm Phán điện, Thông Thiên Pháp Vương điện.

Từ xưa đến nay, mọi người đều nghe nói về Thập điện âm phủ và 18 tầng địa ngục, đây là thế giới mà con người sẽ phải tới sau khi chết, ngoại trừ người tu luyện có thành tựu trong quá trình viên mãn sẽ được các Giác Giả trong thế giới Chính Pháp môn đó đến đón đi, còn lại đều phải xuống Thập điện âm phủ chờ xét xử. Cảnh tượng 18 tầng địa ngục mà tôi nhìn thấy trong lần nhập định này không phải là 18 tầng địa ngục mà thuở nhỏ chúng ta được nghe kể, mà là 162.732 tầng, đây là con số mà tôi nhìn thấy trong lúc nhập định.

Trong định, tôi thấy mình ngồi trên một con voi lớn màu vàng, trên mình voi phủ áo giáp vàng, có treo chùm châu báu màu vàng lấp lánh, trông rất uy nghiêm, đi bên cạnh có mười vị Diêm Vương cưỡi trên những thần thú màu vàng đầu giống đầu hổ, thân giống thân tê giác. Một vị Diêm Vương trong đó nói: “Khoảng từ năm 1999 ở nhân gian, địa ngục được phân thành rất nhiều tầng, lúc đó Thông Thiên Pháp Vương Điện đã kiến tạo lại địa ngục theo Thiên lệnh truyền xuống âm phủ”...

...Từ xưa đến nay, có rất nhiều cuốn sách mô tả khác nhau về điện Thẩm Phán, cũng do tầng thứ của mỗi người tu luyện khác nhau, cho nên điều họ nhìn thấy được cũng có sự khác biệt, nhưng tất cả đều cảnh báo những người làm điều ác không nên theo cái ác, từ bỏ cái ác theo cái thiện mới là con đường đúng đắn.

Cấu trúc không gian của mười tầng điện Thẩm Phán (Thập tầng Thẩm Phán điện)

Điện Thẩm Phán được phân thành mười khu vực, khu vực ở đây là nói đến mười thế giới âm phủ vô cùng rộng lớn, cũng giống như không gian tại các tầng trời khác nhau trong Tam giới mà tôn giáo nói đến. Trong không gian của các tầng trời khác nhau còn tồn tại các tầng thứ không gian theo chiều dọc, trong mỗi một tầng không gian chiều dọc lại tồn tại các thế giới đơn nguyên khác nhau. Thế giới đơn nguyên được nói đến ở đây có nghĩa là một không gian thời không (thời gian và không gian) độc lập, mỗi không gian độc lập đều to lớn vô hạn không thể tưởng tượng được, trong đó lại phân thành nhiều nhà tù to lớn như sơn cốc hay đại dương, cũng có hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn nhà tù nhỏ, mỗi không gian lại tồn tại những thời không khác nhau, hơn 162.000 tầng địa ngục được đề cập đến trong phần trước chính là tồn tại theo hình thức này.

Sau khi chết ở thế gian, linh hồn phải chờ đợi thẩm phán, sau khi nhận chưởng lệnh (lệnh của Thông Thiên Pháp Vương), linh hồn sẽ phải được quỷ sai và người cầm đèn dẫn đường mới có thể đi xuyên qua giới hạn không gian để bước vào một tầng không gian âm phủ khác. Trong quá trình này cũng có một số linh hồn bỏ trốn, họ sẽ bị lạc trong thời không ngăn cách giữa các không gian, trong đó sấm sét dữ dội, tia điện đỏ lòe, lửa địa ngục rừng rực, gió sắc như dao, mưa như trút nước sẽ liên tục trút lên thân thể những linh hồn bỏ trốn, đau đớn vô cùng. Vì thế thông thường không linh hồn nào dám thoát khỏi hàng ngũ áp giải linh hồn, bởi vì giới hạn thời không đó vốn chính là một cái còng khóa chặt các linh hồn này, đây cũng không phải là một loại công cụ tra tấn thân thể linh hồn được nhân cách hóa như người ta vẫn tưởng tượng. Còn vũ khí của quỷ tướng (Thông Thiên Pháp Vương lệnh) lại là một loại pháp khí có tác dụng bảo vệ và phá trừ sự tổn thương do giới hạn giữa các không gian, nhưng với những linh hồn mang theo nghiệp lực thì pháp khí này cũng không cách nào bảo vệ được. Xuyên qua không gian cảm giác giống như xuyên qua một lớp giấy mỏng manh, đây là nhìn từ góc độ người thường, thực ra không gian mỏng như tờ giấy ấy đi mười vạn tám nghìn dặm vẫn chưa hết.

Năm nghìn năm ở nhân gian, con người và sự việc đều biến mất, U Minh đế – vua của Thập điện Thẩm Phán cũng không phải là Diêm Vương như thời đầu người ta biết đến, tên gọi giống nhau, nhưng Diêm Vương xác thực là một chức vị được luân phiên đảm nhiệm, giống như các vị Thần trong Tam giới cũng luân phiên đảm nhiệm, thực tế không phải là vị Thần trong Tam giới trước đây.

Khi đi thăm điện Thẩm Phán, mười vị Thẩm Phán Vương cũng không phải đều mang hình tượng nam giới, mà trong đó có hai vị mang hình tượng nữ giới, họ đều là những cô gái nổi tiếng hiếu thuận trong lịch sử. Trong số những vị mang hình tượng nam giới có một vị lúc tại thế từng là pháp y giải phẫu danh xưng là Bao Thanh Thiên, nói đến điều này, có thể phá vỡ nhận thức và quan niệm của con người về tầng này, cho nên chỉ mô tả đến đây. Ở đây không giải thích điện Thẩm Phán tầng nào thì phán tội gì, về cơ bản những điều này đã được ghi chép trong các tôn giáo, nhưng hiện tại vạn tội vạn hình phạt đã thay đổi, vì thế tầng tầng các điện lại xử phạt lặp lại, thời-không ở đó khác biệt rất lớn so với thời gian ở nhân gian, vì vậy tính theo thời gian ở nhân gian thì có thể nói là kéo dài vô tận, muốn thoát khỏi địa ngục thì vô cùng khó…. nhưng về cơ bản giống các loại nhà tù hình sự phổ biến trong xã hội ngày nay...

...Điều nhìn thấy trong điện Thẩm Phán chính

Bước vào trong điện, Thẩm Phán Vương ngồi ở vị trí trung tâm điện, mặc áo bào đen viền đỏ, tay áo thêu hoa văn mây vàng, quan bào thêu hình sóng bạc, đầu đội vương miện ba tầng khắc hình chim đại bàng cánh ngọc, chim đại bàng khí thế oai nghiêm như hổ báo, ở giữa khắc chữ “Vương” màu vàng.

Đằng sau có một bức tranh lập thể vô cùng to lớn, bức tranh này khắc và vẽ nhật nguyệt, thiên địa, các tầng mây đều có các sinh mệnh mang hình tượng Thần, còn ở tầng thấp nhất của bức tranh miêu tả cảnh rất nhiều người đang vẫy tay cầu cứu. Nhưng điều đặc biệt nhất trong bức tranh này là những hình vẽ đều xoay quanh một đồ hình Pháp Luân tròn với phù hiệu chữ Vạn (卍) màu vàng đang xoay chuyển ở giữa, xung quanh có hai Thái Cực màu đỏ – đen và hai Thái Cực màu đỏ – xanh lam, cùng bốn chữ Vạn nhỏ màu vàng, ánh hào quang rực rỡ phát ra tạo nên các Phật Đạo Thần trên trời, trên đất, dưới đất, nhật nguyệt, các tầng trời... ...Hàng bên trái là sáu vị quan âm phủ mặc quan bào có màu pha giữa màu xám tro và màu bạc, thêu họa tiết hình hổ màu bạc, họ phụ trách ghi chép những việc ác mà mỗi người đã làm trong một đời, nắm giữ sổ sách âm phủ, phán quyết việc nhân quả.

Hàng bên phải là sáu vị quan dương phủ mặc quan bào có màu pha giữa màu trắng và màu xanh lam, thêu họa tiết hình rồng màu vàng, họ phụ trách ghi chép những việc thiện mà mỗi người đã làm trong một đời, nắm giữ sổ sách dương phủ, phán quyết việc nhân quả.

Nhìn xuống hai bên trái và phải của đài xét xử có các quỷ tướng cao khoảng 3 mét và âm binh cao khoảng 2 mét, mỗi bên có 3 hàng, mỗi hàng có 8 vị, tổng cộng là 48 vị, bộ mặt lộ vẻ dữ tợn, cặp mắt đen sâu thẳm không nhìn thấy đáy, trong mắt có một chấm sáng đỏ có thể nhìn xuyên thấu và định trụ khiến tất cả tội ác của những tội hồn không thể bỏ sót.

Đằng sau phía trên nơi các quỷ tướng đứng, ở hai bên có 18 chỗ ngồi xếp thành ba tầng, giống như các hàng ghế trong nhà hát được sắp xếp thấp dần, tổng cộng có 36 chỗ ngồi, những chỗ ngồi này là dành cho những vị Thần bốn phương đến trợ giúp xét xử gồm các quan thổ công thổ địa, Thần tại gia ở những khu vực mà linh hồn đã từng sống khi ở nhân gian. Đây chính là trên đầu ba thước có Thần linh, hãy nhìn xem! Việc thẩm phán ở địa ngục có thể nói là không thể hàm hồ một chút nào. Các tầng điện Thẩm Phán gần như giống nhau, chỉ có tầng điện thứ 10 có kết cấu khác.

Nhìn xuống dưới có ba bậc thang lớn bằng dung nham nóng bỏng, mỗi bậc rộng 66,2 thước theo thước Lỗ Ban, linh hồn chờ đợi xét xử phải bước qua các bậc thang lửa đó mới có thể đến được đài xét xử của quỷ tướng, nếu linh hồn khi sống làm nhiều điều ác, trước khi được phán xét, nhất định chân phải bị dao cắt nát, rồi phải chịu đau đớn leo lên đài mới có thể được phán xét. Đây chính là câu nói được lưu truyền về nơi âm phủ: “Cả đời thiện ác tự mình đi qua, đến thế gian với thân thể trần trụi, rời khỏi thế gian cũng với thân thể trần trụi, không để lại dấu tích nào, trước điện Diêm Vương những linh hồn phạm tội không được đứng.”

Trước điện Thẩm Phán chính có một đôi câu đối:

“Thiên địa vô tình, thiện ác tự thụ.

Càn khôn hữu tự, nhân quả vô lậu.”

(Thiên địa vô tình, làm việc thiện hay việc ác tự mình chịu. Càn khôn có trật tự, luật nhân quả không bỏ sót một ai)

và bức hoành phi: “Thiên Địa Vô Lậu” (Luật trời không có chỗ lậu, không bỏ sót một ai)

Chú thích: Câu đối của mỗi tầng đại điện của điện Thẩm Phán đều không giống nhau bởi vì sau khi Chính Pháp xong, tất cả các không gian đều được canh tân..."

Trong Kitô giáo[sửa | sửa mã nguồn]

"Địa ngục"; trũng con trai Hi-nôm, 2007

Kinh Thánh phân biệt địa ngục (trũng con trai Hi-nôm Hinnom, Gehenna) và âm phủ (Sheol, Hades).

"Géhenne" là lối người Hy-lạp viết tiếng Hê-bơ-rơ ge-Hinom (trũng của Hi-nôm), là nơi người ta đưa con cái mình qua lửa cho Mô-lóc (II Các vua 23:10).[1]

Cựu Ước[sửa | sửa mã nguồn]

Truyền-đạo 9:10 "Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình; vì dưới âm phủ, là nơi ngươi đi đến, chẳng có việc làm, chẳng có mưu kế, cũng chẳng có tri thức, hay là sự khôn ngoan."

Tân Ước[sửa | sửa mã nguồn]

Mác 9:47 Còn nếu mắt ngươi làm cho ngươi phạm tội, hãy móc nó đi; thà rằng chỉ một mắt mà vào nước Đức Chúa Trời, còn hơn đủ hai mắt mà bị quăng vào địa ngục (trũng con trai Hi-nôm, Gehenna),

Naraka[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Thập Bát Nê Lê kinh, địa ngục hay còn gọi là Naraka. Đây là khái niệm về địa ngục của đạo Phật, đạo Jaina, đạo Sikh, đạo Hindu. Trong một số nơi còn được dùng cho hồi giáo. Naraka được chia thành 18 tầng gọi là Quang Tựu Cư, Cư Hư Thối Lược, Tang Cư Đô, Lâu, Phòng Tốt, Thảo Ô Ti Thứ, Đô Lư Nan Đán, Bất Lư Bán Hô, Ô Cảnh Đô, Nê Lư Đô, Ô Lược, Ô Mãn, Ô Tịch, Ô Hô, Tu Kiện Cư, Vị Đô Can Trực Hô, Khu Thông Đồ, Trần Mạc. Mỗi tầng đều có những hình phạt khác nhau tùy theo những tội lỗi đã làm khi đang ở trần gian.[2]

Bát nhiệt địa ngục[sửa | sửa mã nguồn]

Bát nhiệt địa ngục (zh. bārè dìyù 八熱地獄, sa. aṣṭoṣaṇanaraka, ja. hachinetsu jigoku) hay bát đại địa ngục (八大地獄), là một khái niệm trong Phật giáo chỉ tám địa ngục nóng.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ðịa ngục hoặc Âm phủ
  2. ^ “18 Tầng Địa Ngục”. Truy cập ngày 29 tháng 8 năm 2011.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]