GANEFO

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Đại hội thể thao các quốc gia mới nổi
Khẩu hiệuTiến lên, Không lùi bước !
Thành lập1962
LoạiĐại hội thể thao, ủy ban thể thao
Trụ sở chínhJakarta, Indonesia
Thành viên
51 thành viên
Ngôn ngữ chính
Tiếng Anh
Lãnh đạoTổng thống Sukarno

Đại hội thể thao các quốc gia mới nổi (GANEFO) là một đại hội thể thao được thành lập bởi Indonesia. Đại hội này dành cho các quốc gia mới nổi (hầu như là các quốc gia chủ nghĩa xã hội). GANEFO tổ chức lần đầu tiên tại Jakarta, Indonesia vào năm 1963.[1] GANEFO cuối cùng dự kiến diễn ra tại Cairo, Ai Cập vào năm 1967 nhưng đã bị hủy bỏ. Trước đó, một kỳ "GANEFO châu Á" được tổ chức tại Phnom Penh vào năm 1966.

Thể thao và chính trị tại GANEFO[sửa | sửa mã nguồn]

Indonesia thành lập GANEFO vào năm 1962 vì Ủy ban Olympic quốc tế (IOC) cấm Indonesia do để chính trị thâm nhập quá nhiều vào ASIAD 1962 khi Indonesia từ chối cấp thị thực cho Trung Hoa Dân QuốcIsrael.[2]

Mười quốc gia (Campuchia, Trung Quốc, Guinea, Iraq, Mali, Indonesia, Pakistan, Bắc Việt NamLiên Xô) tham gia kỳ GANEFO 1963. Từ sau năm 1963 GANEFO có thêm 36 thành viên.[1] GANEFO nêu rõ trong bản ký kết giữa các thành viên rằng GANEFO là nơi chính trị và thể thao kết hợp vào nhau. Tổng thống Indonesia Sukarno nói rằng IOC là một tổ chức chính trị do nó không có Trung Quốc và Bắc Việt Nam là thành viên.

IOC chỉ đơn giản là một công cụ của đế quốc và thực dân.

— Tổng thống Sukarno[1]

Vì vậy, IOC lệnh rằng các vận động viên tham gia GANEFO sẽ không được tham gia thế vận hội.

Các kỳ GANEFO[sửa | sửa mã nguồn]

GANEFO lần 1[sửa | sửa mã nguồn]

Đại hội thể thao các quốc gia mới nổi lần 1
Thời gian và địa điểm
Sân vận độngSân vận động Gelora Bung Karno
Lễ khai mạc10 tháng 11, 1963
Lễ bế mạc22 tháng 11, 1963
Tham dự
Quốc gia51
Vận động viên2.700
Đại diện
Tuyên bố khai mạcTổng thống Sukarno

Kỳ GANEFO đầu tiên diễn ra tại Jakarta, Indonesia với 2.700 vận động viên từ 51 quốc gia.[3]

Một số quốc gia không đem những vận động viên chuẩn Olympic đến GANEFO vì sợ không có vận động viên tham gia thế vận hội.[2] Ví dụ, Liên Xô và Nhật Bản chỉ đưa những vận động viên không đạt chuẩn Olympic đến GANEFO.

Bảng xếp hạng huy chương tại GANEFO 1963[4][sửa | sửa mã nguồn]

Tại GANEFO 1963, Trung Quốc xếp đầu bảng xếp hạng với 65 huy chương vàng, Liên Xô xếp thứ hai còn chủ nhà Indonesia xếp thứ tư. Tổng cộng, có 48 quốc gia có huy chương.[2]

HạngQuốc giaVàngBạcĐồngTổng số
Tổng số (0 quốc gia)0000

1  Trung Quốc 68 58 45 171 2  Liên Xô 27 21 9 57 3  Cộng hòa Ả Rập Thống nhất 22 18 12 52 4  Indonesia 21 25 35 81 5  Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên 13 15 24 52 6  Argentina 5 0 4 9 7  Nhật Bản 4 10 14 28

Tem kỷ niệm GANEFO 1963[sửa | sửa mã nguồn]

GanefoStamp2.png
GanefoStamp1.png

GANEFO lần 2[sửa | sửa mã nguồn]

GANEFO 1967 ban đầu được dự định tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc nhưng bị từ chối. Sau đó quyền đăng cai thuộc về Bình Nhưỡng, Bắc Triều Tiên. Nhưng nó không diễn ra và GANEFO sụp đổ.

GANEFO châu Á[sửa | sửa mã nguồn]

Đại hội thể thao các quốc gia mới nổi châu Á lần 1
Thời gian và địa điểm
Lễ khai mạc25 tháng 11 năm 1966
Lễ bế mạc6 tháng 12, 1966
Tham dự
Quốc gia17
Vận động viên2.000
Đại diện
Tuyên bố khai mạcNorodom Sihanouk

GANEFO châu Á lần đầu tiên được tổ chức tại Phnom Penh, Campuchia từ 25 tháng 11 đến 6 tháng 12 năm 1966.

2.000 vận động viên đến từ 17 quốc gia (Campuchia, Sri Lanka, Trung Quốc, Indonesia, Iraq, Nhật Bản, Bắc Triều Tiên, Lào, Liban, Mông Cổ, Nepal, Pakistan, Palestine, Singapore, Syria, Bắc Việt Nam, Yemen). Hoàng tử Sihanouk là người tuyên bố khai mạc GANEFO châu Á 1966.

Bảng xếp hạng huy chương GANEFO châu Á[sửa | sửa mã nguồn]

HạngQuốc giaVàngBạcĐồngTổng số
Tổng số (0 quốc gia)0000

1  Trung Quốc 108 57 34 199 2  Bắc Triều Tiên 30 42 32 104 3  Campuchia 10 42 10 62 4  Nhật Bản 10 12 8 30

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â Modelski, George (1963). The New Emerging Forces. Canberra: Đại học Quốc gia Australia.  Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |date= (trợ giúp)
  2. ^ a ă â Field, Russell (2011). The Olympic Movement's Response to the Challenge of Emerging Nationalism in Sport: An Historical Reconsideration of GANEFO. Winnipeg: Đại học Manitopa. 
  3. ^ “Lễ khai mạc GANEFO 1963”. Youtube. 
  4. ^ Ewa T. Parker, GANEFO I: Sport and Politics in Djakarta. 1965, trang 181

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]